Tìm hiểu Lời Chúa _ cntn 34a


CHÚA NHẬT 34 THƯỜNG NIÊN
NĂM A
LỄ CHÚA KI-TÔ VUA
Ed 34, 11-12. 15-17; 1Cr 15, 20-26. 28; Mt 25, 31-46
BÀI ĐỌC I: Ed 34, 11-12. 15-17
11 Đức Chúa là Chúa Thượng phán thế này: “Đây, chính Ta sẽ chăm sóc chiên của Ta và thân hành kiểm điểm. 12 Như mục tử kiểm điểm đàn vật của mình vào ngày nó ở giữa đàn chiên bị tản mác thế nào, thì Ta cũng sẽ kiểm điểm chiên của Ta như vậy. Ta sẽ kéo chúng ra khỏi mọi nơi chúng đã bị tản mác, vào ngày mây đen mù mịt. 15 Chính Ta sẽ chăn dắt chiên của Ta, chính Ta sẽ cho chúng nằm nghỉ - sấm ngôn của Đức Chúa là Chúa Thượng. 16 Con nào bị mất, Ta sẽ đi tìm; con nào đi lạc, Ta sẽ đưa về; con nào bị thương, Ta sẽ băng bó; con nào bệnh tật, Ta sẽ làm cho mạnh; con nào béo mập, con nào khoẻ mạnh, Ta sẽ canh chừng. Ta sẽ theo lẽ chính trực mà chăn dắt chúng.
17 Phần các ngươi, hỡi chiên của Ta, Đức Chúa là Chúa Thượng phán. Này Ta sẽ xét xử giữa chiên với chiên, giữa cừu với dê.”
ĐÁP CA: Tv 22
Đ. Chúa là Mục Tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì. (c 1)
1 Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì. 2a Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ.
2b Người đưa tôi tới dòng nước trong lành 3 và bổ sức cho tôi. Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính vì danh dự của Người.
5 Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc ngay trước mặt quân thù. Đầu con, Chúa xức đượm dầu thơm, ly rượu con đầy tràn chan chứa.
6 Lòng nhân hậu và tình thương Chúa ấp ủ tôi suốt cả cuộc đời, và tôi được ở đền Người những ngày tháng, những năm dài triền miên.
BÀI ĐỌC II: 1Cr 15, 20-26. 28
20 Thưa anh em, Đức Ki-tô đã trỗi dậy từ cõi chết, mở đường cho những ai đã an giấc ngàn thu. 21 Vì nếu tại một người mà nhân loại phải chết, thì cũng nhờ một người mà kẻ chết được sống lại. 22 Quả thế, như mọi người vì liên đới với A-đam mà phải chết, thì mọi người nhờ liên đới với Đức Ki-tô, cũng được Thiên Chúa cho sống. 23 Nhưng mỗi người theo thứ tự của mình: mở đường là Đức Ki-tô, rồi khi Đức Ki-tô quang lâm thì đến lượt những kẻ thuộc về Người. 24 Sau đó mọi sự đều hoàn tất, khi Người đã tiêu diệt hết mọi quản thần, mọi quyền thần và mọi dũng thần, rồi trao vương quyền lại cho Thiên Chúa là Cha. 25 Thật vậy, Đức Ki-tô phải nắm vương quyền cho đến khi Thiên Chúa đặt mọi thù địch dưới chân Người. 26 Thù địch cuối cùng bị tiêu diệt là sự chết, . 28 Lúc muôn loài đã quy phục Đức Ki-tô, thì chính Người, vì là Con, cũng sẽ quy phục Đấng bắt muôn loài phải quy phục Người; và như vậy, Thiên Chúa có toàn quyền trên muôn loài.
TUNG HÔ TIN MỪNG: Mc 11, 9-10
Hall-Hall: Chúc tụng Đâng ngự đến nhân danh Chúa! Chúc tụng triều đại đang tới, triều đại, vua Đa-vít tổ phụ chúng ta. Hall.
TIN MỪNG: Mt 25, 31-46
31 Một hôm, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: "Khi Con Người đến trong vinh quang của Người, có tất cả các thiên sứ theo hầu, bấy giờ Người sẽ ngự lên ngai vinh hiển của Người. 32 Các dân thiên hạ sẽ được tập hợp trước mặt Người, và Người sẽ tách biệt họ với nhau, như mục tử tách biệt chiên với dê. 33 Người sẽ cho chiên đứng bên phải Người, còn dê ở bên trái. 34 Bấy giờ Đức Vua sẽ phán cùng những người ở bên phải rằng: "Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa. 35 Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước;36 Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm viếng; Ta ngồi tù, các ngươi đến hỏi han.”37 Bấy giờ những người công chính sẽ thưa rằng: "Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống;38 có bao giờ đã thấy Chúa là khách lạ mà tiếp rước; hoặc trần truồng mà cho mặc? 39 Có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đau yếu hoặc ngồi tù, mà đến hỏi han đâu? "40 Đức Vua sẽ đáp lại rằng: "Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy.” 41 Rồi Đức Vua sẽ phán cùng những người ở bên trái rằng: "Quân bị nguyền rủa kia, đi đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên Ác Quỷ và các sứ thần của nó. 42 Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn; Ta khát, các ngươi đã không cho uống;43 Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã không cho mặc; Ta đau yếu và ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm viếng.” 44 Bấy giờ những người ấy cũng sẽ thưa rằng: "Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói, khát, hoặc là khách lạ, hoặc trần truồng, đau yếu hay ngồi tù, mà không phục vụ Chúa đâu? "45 Bấy giờ Người sẽ đáp lại họ rằng: "Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy.” 46 Thế là họ ra đi để chịu cực hình muôn kiếp, còn những người công chính ra đi để hưởng sự sống muôn đời.”

MỤC TỬ GIÊSU LÀ VUA
Người Công Giáo phải là hiện thân Thiên Chúa tình yêu, mà ở đâu có tình yêu ở đó có quà tặng. Vì thế, từ thuở đời đời Thiên Chúa luôn tặng quà để biểu lộ tình yêu của Ngài đối với loài người:
* Trước khi tạo dựng loài người, Thiên Chúa tạo dựng muôn loài trong vũ trụ vô cùng tốt đẹp, để rồi làm quà tặng trao ban hết cho loài người làm chủ (x. St 1-3).
* Adam, Eva nguyên tổ loài người vẫn hồ nghi Thiên Chúa không trọn tình yêu thương họ, nên đã ăn trái Chúa cấm, vì không muốn lệ thuộc vào Thiên Chúa nữa. Thế mà Thiên Chúa lại tặng ban Con Một Ngài cho thế gian để cứu nó khỏi tay tử thần (x. St 3, 15; Ga 3, 16).
* Phàm nhân tội lỗi quyết liệt đóng đinh Con Một Thiên Chúa mà treo lên thập giá! Đó là cách chúng khai trừ tình yêu, khai trừ sự sống ra khỏi lòng mọi người! (x. Ga 18-19). Nhưng Con Một Thiên Chúa về Trời lại tặng ban Thánh Thần là Thiên Chúa Ngôi Ba đến thánh hóa loài người bằng cách, tháp họ vào Chúa Giêsu Phục Sinh như cành nho được tháp vào thân nho (x. Ga 15; 20, 22; Cv 2, 1t).
Nói tắt: Vì Thiên Chúa là Tình Yêu (1Ga 4, 8) mạnh hơn tử thần, Ngài đã dùng Thần Khí của Chúa Giêsu Phục Sinh quy tụ loài người vào Hội Thánh là đoàn chiên của Mục Tử Giêsu nhân lành và Ngài ra tay tận tình chăm sóc, để chiên của Ngài phải tuyên xưng Đức Tin: “Chúa là Mục Tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì” (Tv 23/22, 1: Đáp ca), đúng như Chúa đã dùng ngôn sứ Ezekiel tuyên sấm về Con Thiên Chúa làm người: “Đây chính Ta chăm sóc chiên của Ta và thân hành kiếm tìm, Ta sẽ kéo chúng ra khỏi nơi chúng đã bị tản mác, vào ngày mây đen mù mịt. Chính Ta sẽ chăn dắt chiên của Ta, chính Ta sẽ cho chúng nằm nghỉ. Ta sẽ đi tìm; con nào đi lạc, Ta sẽ đưa về; con nào bị thương, Ta sẽ băng bó; con nào bệnh tật, Ta sẽ làm cho mạnh; con nào béo mập, con nào khỏe mạnh, Ta sẽ canh chừng, Ta sẽ theo lẽ chính trực mà chăn dắt chúng” (Ed 34, 11-16: Bài đọc I).
Chúa Giêsu là Mục Tử nhân lành (x. Ga 10, 1-21), Ngài hùng mạnh không thần minh nào sánh bằng, vì Ngài là Thiên Chúa toàn năng, đã đánh gục tử thần bằng cây Thập Giá của Ngài, Ngài biến dữ ra lành, biến tội ra ơn, biến chết ra sống. Chân lý này Chúa Giêsu Mục Tử hằng ngày thể hiện bằng việc dẫn chiên đến suối nước trong lành là bàn tiệc Lời Chúa và, trong đồng cỏ xanh tươi là bàn tiệc Thánh Thể. Nơi đây, chiên của Ngài không chỉ tìm được sự sống cho thân xác mà, còn được lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác, để được sự sống dồi dào cho cả xác hồn. Như thế mới bảo đảm sống lại vinh quang, muôn đời hạnh phúc trong Thiên Chúa. Bởi thế, thánh Tông Đồ đã nói với các tín hữu về ơn huệ Phục Sinh: “Đức Kitô đã chỗi dậy từ cõi chết, mở đường cho những ai đã an giấc ngàn thu. Vì nếu tại một người mà nhân loại phải chết, thì cũng nhờ một người mà kẻ chết được sống lại. Quả thế, như mọi người vì liên đới với Adam mà phải chết, thì mọi người nhờ liên đới với Đức Kitô, cũng được Thiên Chúa cho sống. Thật vậy, Đức Kitô phải nắm vương quyền cho đến khi Thiên Chúa đặt mọi thù địch dưới chân Người. Thù địch cuối cùng bị tiêu diệt là sự chết, như vậy, Thiên Chúa có toàn quyền trên muôn loài.” (x. 1Cr 15, 20-22. 25-28: Bài đọc II).
Mục Tử chỉ chăn chiên chứ không chăn dê, nên vào ngày cánh chung (giờ chết của mỗi người, cũng như ngày Chúa Giêsu lại đến trần gian lần II). Ngài xuất hiện xét xử giữa chiên và dê (x. Ed 34, 17: Bài đọc I).
Ông Matthêu ghi lại chi tiết ngày Mục Tử Giêsu tái xuất hiện trên trần gian: “Mọi loại người từ thuở tạo thiên lập địa cho đến ngày cánh chung đều sống lại: người lành như chiên được đứng bên phải Vua, còn kẻ ác như dê thì đứng bên trái. Cả hai loại người này, Vua vũ trụ chỉ tra hỏi cách sống của người lành cũng như kẻ dữ về điều “có” đối với đồng loại: “Ngươi có cho kẻ đói ăn? Có cho kẻ khát uống? Có đón người không nhà cho nơi cư ngụ? Có cho kẻ trần truồng áo mặc? Có giúp đỡ người yếu đau? Có thăm viếng kẻ tù đày? Ai làm những điều “có” như thế là họ làm cho “kẻ bé nhỏ”, chính là làm cho Chúa, khước từ những điều “có” ấy là xua đuổi “kẻ bé nhỏ”, cũng chính là xua đuổi Chúa Giêsu. Ai sống điều “có” thì được dự tiệc Nước Trời. Họ là những người “chúc tụng Đấng ngự đến nhân danh Chúa! Chúc tụng triều đại đang tới, triều đại vua David tổ phụ chúng ta” (Mc 11, 9-10: Tung Hô Tin Mừng). Nhất là ta biết, Chúa chỉ đón chiên của Ngài vào hưởng phúc Nước Trời, vì chiên của Ngài đã sống điều “có” cho vinh quang Thiên Chúa, họ đã được đồng danh với Thiên Chúa là “Đấng Có” (2Cr 1, 20).
Ta lưu ý Chúa đòi hỏi mọi người phải giúp “kẻ bé nhỏ”, thì Ngài không nhấn mạnh giúp trẻ nhỏ hay người nghèo khó, nhưng nhấn mạnh giúp cho đồng loại thuộc về Hội Thánh, để được Mục Tử Giêsu chăm sóc. Đó mới đích thực là Đức Ái Kitô giáo. Vì thuật ngữ “kẻ bé nhỏ” trong Tân Ước chỉ riêng về những người được Chúa Giêsu cứu độ (x. Mt 18, 3; Ga 13, 33; Lc 12, 33; 1Ga 2, 1. 12. 14. 18. 28).
Khi ta đã hiểu “kẻ bé nhỏ” là người thuộc về Chúa Giêsu, thì phải nhớ ý hướng giúp đồng loại như Đức Giêsu dạy: “Ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu” (Mt 10, 42). Nghĩa là giúp ai điều gì, phải có ý hướng làm cho người ấy sống tốt hơn. Nhất là làm cho họ thuộc về Chúa Kitô được sống trong Hội Thánh của Ngài, đó mới thực là sống Đức Ái Kitô giáo. Lý do đó mà ông Tôbya dạy con: “Con ơi, con hãy đi tìm trong số các anh em chúng ta bị đày ở Ni-ni-vê, một người nghèo hết lòng tưởng nhớ Thiên Chúa, rồi dẫn người ấy về đây cùng dùng bữa với cha. Này, con ơi, cha đợi con cho đến khi con về.” (Tb 2, 2). Tác giả sách Huấn ca dạy: “ Hãy cho người đạo hạnh, nhưng đừng giúp kẻ tội lỗi. Hãy xử tốt với người khiêm tốn, và đừng ủng hộ quân vô đạo, hãy khước từ, đừng cung cấp bánh ăn cho nó, kẻo nó được đàng chân lân đàng đầu;con sẽ gặp hoạn nạn gấp đôi, đối lại tất cả những việc lành con đã làm cho nó. Vì chính Đấng Tối Cao cũng gớm ghét phường tội lỗi, Người sẽ trừng phạt để trả oán quân vô đạo. Hãy cho người tốt, nhưng đừng giúp kẻ tội lỗi.” (Hc 12, 4-7); cũng thế, thánh Phaolô dạy: “Bao lâu còn thời giờ, chúng ta hãy làm điều thiện cho mọi người, nhất là cho những anh em trong cùng đại gia đình Đức Tin” (Gl 6, 10). Giúp người như thế mới được Chúa Giêsu nhận là chiên của Ngài, vào ngày cánh chung họ được đứng bên phải Chúa, như Lời Kinh Thánh nói: “Chính là nhờ tay hữu Chúa, tay mạnh mẽ và ánh tôn nhan Ngài, vì Ngài yêu thích họ” (Tv 44/43, 4b). Ai ở bên phải Chúa là người được Chúa dùng quyền năng cao cả che chở họ; trái lại, những người nói KHÔNG trước nhu cầu của đồng loại, họ không thuộc về đoàn chiên của Chúa, họ như những con dê bị xếp đứng bên trái.
Trong nghề chăn súc vật, tối đến người chủ chăn tách chiên - dê ra hai chuồng, vì chiên có bộ lông dày nên không cần đốt lửa sưởi ấm, còn dê vì bộ lông mỏng, nên đêm lạnh cần sưởi ấm chúng. Như thế, kẻ ác là dê đứng bên trái Chúa vẫn được Ngài thương, nhưng họ không thể vào dự tiệc Cưới trong Nước Thiên Chúa được, họ như cô dâu “khỏa thân”, chàng rể có muốn đưa cô dâu vào bàn tiệc cũng không dám, dù chàng rất yêu nàng (x. Kh 19, 7-8). Vì thế thánh Gioan nói về ngày Quang Lâm của Chúa: “Ta đến như kẻ trộm. Phúc thay kẻ canh thức và giữ áo mình, kẻo phải đi đứng trần truồng và bị người ta nhìn thấy sự loã lồ của mình! " (Kh 16, 15).
Ta thấy cách xét xử của Đức Giêsu, Ngài không quan tâm đến điều tiêu cực “không”, mà Ngài chỉ nhắm đến điều tích cực “có”. Điều này còn có nghĩa là mọi người trong đời đã nhiều lần nói “không” với Chúa, tức là nhiều lúc đã phạm tội. Thế mà những người được mời gọi vào dự tiệc Nước Thiên Chúa – được cứu độ - Chúa không hề nhắc đến tội họ đã phạm, mà Ngài chỉ nói đến những việc lành họ đã làm cho đồng loại. Bởi vì việc lành ta làm trong Chúa Giêsu mới có giá trị thanh tẩy tội lỗi của ta, như thánh Phêrô nói: “Đức ái phủ lấp muôn vàn tội lỗi” (1Pr 4, 8). Vì “chia cơm cho người đói, đón vào nhà những người nghèo không nơi trú ngụ;thấy ai mình trần thì cho áo che thân, không ngoảnh mặt làm ngơ trước người anh em cốt nhục?Bấy giờ ánh sáng ngươi sẽ bừng lên như rạng đông, vết thương ngươi sẽ mau lành. Đức công chính ngươi sẽ mở đường phía trước, vinh quang Đức Chúa bao bọc phía sau ngươi.” (Is 58, 7-8).
Vậy vào ngày cánh chung, Chúa chưa cần lên tiếng xét xử kẻ VÔ THẦN mà Ngài xét xử kẻ VÔ TÂM.
Thánh Gioan Kim Khẩu nói: “Bạn muốn tôn kính thân thể Chúa Kitô ư? Chớ khinh chê Thân Thể ấy khi Thân Thể ấy trần trụi. Thân thể Chúa ở đây không cần y phục, nhưng cần tâm hồn trong trắng, còn thân thể Chúa ngoài kia thì cần được chăm lo tận tình. Hãy đem của cải phân phát cho người nghèo. Thiên Chúa chẳng cần bình vàng hay chén vàng, nhưng cần những tấm lòng vàng.
Tôi nói thế, không phải để ngăn cản việc dâng cúng, nhưng điều tôi xin là đồng thời với việc dâng cúng hoặc trước khi dâng cúng, hãy chia sẻ trước. Chúa vui nhận của dâng cúng, nhưng Người vui hơn nhiều khi nhận của làm phúc. Khi dâng cúng, chỉ có người dâng được lợi; còn khi làm phúc, cả người nhận cũng được lợi nữa. Một đàng, xem ra dâng cúng là dịp phô trương; nhưng đàng này trao tặng chỉ để làm phúc hay bày tỏ tình thương.
Quả thật, ích lợi gì khi bàn của Đức Kitô thì chất đầy những bình vàng, đang lúc chính Người lại phải chết vì chẳng có gì ăn?Trước hết, hãy cho kẻ đói ăn no đã, rồi còn lại bao nhiêu sẽ đem trang hoàng cho bàn của Người. Sao bạn lại bỏ vàng ra làm chén lễ mà không chịu cho lấy một chén nước? Bạn đem khăn vàng ra trải mặt bàn cho Người làm chi vậy, đang khi chính Người cần mảnh vải che thân, sao bạn không cho? Làm thế thì lợi ích gì? Bạn thử nói cho tôi nghe xem: Nếu thấy Người đang cần của ăn mà không có, bạn bỏ mặc Người, rồi cứ đem vàng ra dát lên bàn của Người, liệu Người biết ơn bạn, hay đúng hơn, lại không nổi giận với bạn sao? Rồi chi nữa: Nếu bạn thấy người mặc đồ rách, toàn thân rét cứng, bạn chẳng nghĩ gì đến quần áo của Người, cứ lo xây cho Người cột vàng này đến cột vàng khác, mà bảo làm như vậy là tôn kính Người sao? Người lại chẳng nghĩ là đang bị nhạo báng và sỉ nhục đến cực độ sao?
Cũng hãy suy nghĩ điều này về Đức Kitô khi Người lang thang đó đây làm thân lữ khách, không cửa không nhà: Bạn không đón Người vào nhà bạn, cứ lo lát nền nhà cho đẹp, lo trang trí tường vách, trang trí các đầu cột, lấy giấc bạc treo đèn; còn chính Người đang bị xiềng xích trong tù!. . . Bạn còn biết lo làm những việc khác nữa. Thậm chí tôi khuyên bạn làm phúc chia sẻ trước khi làm những việc khác. Quả thật, không hề có ai bị kết tội vì đã không trang trí Nhà Thờ, nhưng ai chểnh mảng việc làm phúc sẽ phải xuống hỏa ngục, chịu lửa không hề tắt và chịu cực hình dành cho ma quỷ. Vì thế, trang trí ngôi nhà thì cũng đừng hờ hững với người anh em đau khổ, vì người anh em ấy còn đáng giá hơn cả Đền Thờ”.
Một người hành khất kia, không may gặp một ngày đi xin chẳng ai cho, trừ có một bà lão cho anh một chén gạo. Chiều về, anh thất thểu đi lang thang mà buồn cho số phận, anh mệt quá ngồi nghỉ chân bên gốc cây đa. Thình lình anh ngước mắt lên nhìn, thì kìa có một con ngựa đang kéo chiếc xe vàng óng ánh đang tung vó tiến về phía anh, anh nhủ thầm: “Đây là cơ hội may mắn nhất trong đời, chưa bao giờ mình gặp được người giàu có đến thế này. Ta phải quỳ đón vị này và khẩn khoản xin ông ấy dủ lòng thương cho mình một phần nhỏ xíu của chiếc xe vàng thôi, là ta có thể ăn cả đời mà không cần phải đi ăn xin.”
Tiếng vó ngựa mỗi lúc tiến gần anh hơn, lòng anh thêm rạo rực đợi chờ! Khi xe tới gần, anh vội ra giữa đường quỳ xuống kêu xin thảm thiết! Một người ăn mặc lộng lẫy từ trên xe bước xuống, lòng anh càng trào lên niềm vui sướng. Thế nhưng, ông nhà giàu lại ngửa tay ra nói:
-   Anh ơi, tôi đang đói quá, anh có chút gì giúp tôi đỡ dạ lúc này không? Tôi không bao giờ quên ơn anh.
Anh hành khất tức quá, rủa thầm trong bụng: “Mẹ kiếp, giàu mà keo, cút đi rồi chết sớm cho tao nhờ!
Thấy anh hành khất không nói gì, ông nhà giàu lại tha thiết hơn:
-   Anh ơi, Chúa có dạy rằng: “Cho thì có phúc hơn là nhận!” mà.
Vì muốn tên nhà giàu biến đi cho sớm, nên anh móc trong bao lấy một hạt gạo ném vào tay ông nhà giàu, và hằn học nói:
-   Giàu mà keo kiệt, đi nhanh cho khuất mắt tôi.
Ông nhà giàu cúi đầu chào cách kính cẩn và nói lời cám ơn:
-   Xin Chúa chúc lành cho anh.
Anh hành khất quay mặt bỏ đi. Trên đường về, lòng anh đầy căm phẫn, và không ngớt lời nguyền rủa “tên giàu bần tiện”. Về đến nhà anh đổ túi gạo ra để nấu cơm, thì … cái gì thế này? Mắt anh sáng lên, mình không nằm mơ đấy chứ? Một hạt vàng lấp lánh to như hạt gạo nằm trong số những hạt gạo khác! Anh cảm thấy tiếc quá, vò đầu tự trách mình: “Nếu khi nãy ta cho hết túi gạo này, thì bao nhiêu hạt gạo cho đi là bấy nhiêu hạt vàng nhận lại!”
Lúc này anh hành khất mới hiểu được giá trị câu: “Cho thì có phúc hơn là nhận” (Cv 20, 35) mà ông giàu khi nãy nói với anh.
Phúc vì có ba điều lợi:
1-     Vì Chúa dựng nên muôn loài rất tốt đẹp, chỉ để ban tặng cho loài người. Mà con người được dựng nên giống Thiên Chúa (x. St 1, 26), nên muốn được giống Ngài, thì phải biết cho.
2-     Được Chúa cho lại nhiều hơn, như lời Ngài đã nói: “Hãy cho đi, và các ngươi sẽ được người ta cho lại. Người ta sẽ lấy đấu hảo hạng đã dằn đã lắc, đầy tràn tóe ra mà đổ vào vạt áo các ngươi.” (Lc 6, 38).
Chính vì thế mà thánh Phaolô dạy: “Gieo sẻn thì gặt sẻn, gieo hậu thì gặt hậu. Mỗi người hãy cho tùy theo ý định của lòng mình, không buồn phiền, không miễn cưỡng, có vui vẻ mà dâng Thiên Chúa mới chuộng. Vả lại Thiên Chúa có quyền tuôn đổ tràn ân lộc mọi thứ xuống cho anh em, để anh em vừa được luôn sung túc mọi mặt, vừa được dư dật mà làm mọi việc lành phúc đức.” (2Cr 9, 6-8).
3-     Đó là cách ta chất kho vào Nước Trời, như Lời Chúa Giêsu dạy: “Hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời, nơi mối mọt không làm hư nát, và kẻ trộm không khoét vách lấy đi” (Mt 6, 20).
THUỘC LÒNG
Đức ái phủ lấp muôn vàn tội lỗi! (1 Pr 4, 8)
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH