Thứ Bảy, 25 tháng 1, 2014

Bài giảng của thánh Vianney _ sợ người đời

Bài 8
SỢ NGƯỜI ĐỜI
“Phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi.” (Mt 11,6)
Thật đáng nguyền rủa thay việc sợ hãi người đời, vì các con đã làm hư hoại những việc lành phúc đức của mình mà đáng lý ra phải đưa rất nhiều người lên Thiên đàng, nhưng trái lại chính nó sẽ ném họ vào Hỏa ngục!
C
ác con thân mến, trên đời này không có gì vinh dự và cao quý hơn được làm “con cái Thiên Chúa và được làm anh em với Chúa Giêsu.” Ngược lại, không gì đáng khinh, đáng xấu hổ hơn là người không dám tuyên xưng Chúa công khai, mà thường có dịp thể hiện trong cuộc sống thường nhật. Chúng ta có thể tìm đâu được sự hèn hạ tội lỗi, sự phản bội công khai, hơn một người chối bỏ niềm tin của mình; họ nói tôi tin Chúa Giêsu Kitô, tôi đã có những lời hứa thánh thiêng nhất, cam kết sống theo gương Chúa, hy sinh cuộc sống mình nếu cần thiết vì sự nghiệp và danh thánh Người; nhưng họ lại vô tâm đến nỗi ngay ở cơn cám dỗ đầu tiên, đã vi phạm những lời hứa mà họ đã tuyên xưng ở giếng nước rửa tội? Hỡi người bất hạnh kia, ngươi đang làm gì vậy? Người mà ngươi đang chối bỏ là ai vậy? Ngươi đã chối bỏ niềm tin vào Thiên Chúa ngươi, Đấng cứu chuộc ngươi, để trở nên nô lệ cho ma quỷ, kẻ lừa dối ngươi, kẻ sẽ hoàn tất sự hư mất và án phạt đời đời của ngươi. Ôi đáng nguyền rủa thay việc sợ người đời! Có biết bao linh hồn bị ngươi ném vào Hỏa ngục! Để cho các con biết sự đê tiện của tính sợ hãi này, cha sẽ nói cho các con biết hai điều:
1) Sợ người đời sẽ xúc phạm đến Thiên Chúa biết chừng nào; nghĩa là xấu hổ làm việc lành.
2) Những người để mình bị người đời lay động, để lộ một tâm trí yếu ớt và hẹp hòi biết chừng nào.
1)Cha sẽ không nói đến tất cả những người xấu xa, sử dụng thời giờ, sự hiểu biết, và cuộc đời bất hạnh của mình, bao lâu họ còn sống, để phá hủy đạo thánh Chúa. Những người khốn khổ này dường như sống chỉ để từ chối công nghiệp của Chúa Giêsu: cuộc khổ nạn và cái chết của Người. Một số người khác đã sử dụng quyền lực, khoa học của mình hay của người khác để ra sức tàn phá tảng đá, trên đó Chúa Giêsu xây dựng Giáo hội của Người. Thế nhưng, họ đã bị viên đá này đập cho tan tành, mặc dù sự tấn công của họ.
Trên thật tế, những cơn thịnh nộ cũa những kẻ chống phá giáo hội Công giáo đã kết thúc ra sao? Phải chăng Nêrô, Maximin, Diocletian, hay nhiều người khác, những người đã nghĩ rằng với lực lượng quân đội của mình, đã có thể xóa tên Giáo hội ra khỏi tấm bản đồ thế giới? Thế nhưng mọi cái đã xảy ra ngược lại. Tertullian nói rằng, máu của các thánh tử đạo đã khiến cho đạo thánh Chúa nở rộ đẹp xinh hơn bao giờ hết, và máu của họ dường như đã trở thành những hạt giống đức tin nảy sinh ra hàng ngàn vạn tín hữu khác. Ngay trong thời đại của chúng ta, sự bắt đạo của người Anh trong những thế kỷ trước có hủy diệt được đức tin của những người Công giáo ở Ireland không? Có phải Luther đã thành công trong việc lấy mất niềm tin của những người Công giáo gốc Đức không? Lugwig Windhorst, với đảng Trung Dung của ông, đã chứng thực chỉ một ít năm sau chuyện tướng Bismarck kiêu ngạo dùng lực lượng chống lại Giáo hội, kết quả là ông đã phải đi đến Canossa và quy phục Đức Thánh Cha. Ôi những con người thật vô phúc! Đạo thánh Chúa tốt đẹp chỉ đem lại hạnh phúc cho người ta, đã làm gì mà họ lại tìm cách tiêu diệt như vậy? Vì thế mà những kẻ đã từng ra sức chống phá Giáo hội bây giờ phải than khóc rên la trong Hỏa ngục, nơi mà họ nhìn ra sự thật là chỉ có đạo thánh Chúa mới đưa họ đến Thiên đàng, nhưng sự ăn năn của họ bây giờ đã quá muộn rồi. Các con hãy nhìn những người tội lỗi khác đã đem hết sức lực khả năng của mình để hủy diệt Giáo hội bằng ngòi bút của mình, như Voltaire, Jean Jacques Rousseau, Diderot, Ingersoll, Darwin, và nhiều người khác nữa, những người chỉ sống để bôi bác và phạm thượng, mà ma quỷ đã lèo lái họ để chống phá Giáo hội. Những bài viết xấu xa này đã lôi kéo vô số linh hồn vào Hỏa ngục; nhưng chúng không tài nào phá hủy được Giáo hội Chúa như lòng họ mong ước, họ bị vỡ tan thành mảnh vụn khi đụng tới tảng đá này. Họ không thể nào đập vỡ tảng đá mà Chúa đã hứa gìn giữ và cùng đồng hành cho đến ngày tận thế.
Cha sẽ thinh lặng về những người khác, bên ngoài không tỏ ra là kẻ thù của đạo giáo, vì họ cũng có giữ đạo đôi chút bề ngoài, nhưng miệng lưỡi họ toàn những lời nói chế nhạo nhân đức và đạo hạnh của những người mà họ không có can đảm noi gương bắt chước. Các con hãy nói cho cha biết, đạo thánh này đã làm gì, đạo mà các con đón nhận từ cha ông, những người trung thành sống đạo trước mặt các con và họ đã thường nói cho các con biết chỉ có đạo thánh Chúa mới làm cho con người ta hạnh phúc ở đời, và họ có nói nếu các con bỏ đạo thì các con sẽ là người bất hạnh không? Và các con thử nghĩ xem với sự vô tín nửa vời này sẽ dẫn các con đi đâu đây? Chỉ đến Hỏa ngục mà thôi, nơi mà các con sẽ phải tiếc nuối về những hành vi cuồng dại của mình.
Cha sẽ thinh lặng về những tín hữu chỉ trên danh nghĩa, những người chỉ làm việc bổn phận thiêng liêng của mình một cách đau khổ và miễn cưỡng. Các con hãy nhìn một trong số họ khi cầu nguyện thì sẽ biết, họ đầy dẫy sự lo lắng, chia trí, và thờ ơ. Trong nhà thờ, họ chẳng có sự tôn kính nào; các nghi thức đối với họ lúc nào cũng bắt đầu quá sớm mà kết thúc lại quá trễ; Linh mục chưa rời khỏi bàn thờ thì họ đã ra khỏi nhà thờ. Thật là vô ích để nói với họ về việc lãnh nhận các Bí tích thường xuyên; nếu có thì rất là hiếm hoi, họ làm điều đó một cách thờ ơ đến nỗi thật dễ dàng nhận thấy họ không biết gì về việc họ đang làm. Họ tham dự các giờ phụng vụ một cách bất mãn ra mặt. Ôi lạy Chúa, có biết bao nhiêu linh hồn phải hư mất đời đời! Còn con số sẽ lên Thiên đàng thì quá ít, bởi vì có quá ít người làm việc mà họ phải làm để phụng sự Chúa.
Nghe tới đây chắc hẳn có người sẽ thắc mắc: “Những người này đâu có quan hệ gì đến việc sợ hãi người đời?” Các con hãy nghe thánh Bênađô giải thích: “Sợ hãi người đời bao gồm khi người ta xấu hổ làm việc lành vì sợ những người vô tín ngưỡng khinh dể hay chế giễu, đó là một sự sỉ nhục xúc phạm đến Chúa, Đấng có thể ném chúng ta vào Hỏa ngục bất cứ lúc nào. Tại sao người ta lại nhạo cười sự đạo đức của chúng ta? Sự thật là vì họ không có can đảm làm như chúng ta, lương tâm họ bị cắn rứt, tuy họ cười nhạo chúng ta, nhưng trong lòng họ rất kính nể chúng ta. Nếu khi họ cần một lời khuyên bảo, cần một lời cầu nguyện, thì người mà họ chạy đi tìm trước hết chính là chúng ta, chứ không phải những ai giống như họ. Vậy thì tại sao chúng ta lại sợ hãi phụng sự Chúa? Hãy hỏi Chúa Giêsu coi Người có sợ hãi khi bị khinh thường, và chết thê thảm trên cây thánh giá nhục nhã không?
Nhưng tại sao chúng ta phải sợ hãi thế gian? Chúng ta biết chắc rằng chúng ta sẽ bị thế gian coi thường khi chúng ta phụng sự Thiên Chúa. Nếu các con sợ hãi thế gian, các con không thể xưng mình là một Kitô hữu. Các con biết khi ở giếng nước Rửa tội, trước sự hiện diện của Chúa Giêsu Thánh Thể, các con đã thề hứa cách trọng thể rằng các con sẽ từ bỏ thế gian và ma quỷ, rằng các con hiến mình để theo Chúa Giêsu, Đấng vác thánh giá nặng nề với nhục nhã và khinh miệt. Nếu các con sợ hãi thế gian, hãy từ bỏ lời hứa Rửa tội và những trái ý mà các con sợ phải chịu đựng, để nộp mình cho thế gian.
Nhưng các con sẽ hỏi khi nào thì chúng ta phạm tội sợ người đời? Thưa là khi chúng ta ngồi trong một bàn ăn có dọn những món thịt trong ngày kiêng thịt, và người ta mời chúng ta ăn, thay vì nói tôi là người Công giáo, hôm nay tôi phải kiêng thịt, thì chúng ta lại ăn ngon lành, vì nghĩ rằng nếu tôi không ăn thịt thì người ta sẽ nói tôi là người lập dị, hay người ta sẽ cười nhạo tôi. Phải, đó thật là một điều tồi tệ. Nhưng các con sẽ trả lời, thà là ăn thịt như vậy vẫn còn nhẹ tội hơn là nói chuyện hài nhạo báng về đạo. Thử hỏi có phải các con gây thêm điều xấu không? Nếu các thánh tử đạo mà sợ tất cả những lời nói phạm thượng và nguyền rủa, thì họ đã phản bội lại đạo giáo của mình rồi. Có rất nhiều sự tệ hại dành cho những ai nhạo báng khi các con làm điều việc thiện. Đúng hơn, những lời lẽ như vậy vẫn chưa đủ để nói về những người tồi tệ này, qua cuộc sống xấu xa của mình, họ tiếp tục đóng đinh Chúa Giêsu; và cả các con nữa, phải được liệt kê vào số những người xấu xa đó, đã khiến cho Chúa Giêsu phải chịu đau khổ nhiều hơn.
Các con không biết khi nào các con sợ người đời sao? Là lúc ở công ty, nơi các con làm việc, khi các con nghe những lời nói, những câu chuyện tục tĩu chống lại đức khiết tịnh, hay chống lại đạo giáo, nhưng các con không lên tiếng chống lại, mà thậm chí còn chế nhạo và cười đồng lõa với họ nữa. Nhưng các con sẽ biện hộ với cha là người ta buộc phải làm điều này hay phải bị người ta chế nhạo luôn. Các con sợ bị người ta cười nhạo sao? Đó chính là nỗi sợ đã khiến cho thánh Phêrô chối bỏ Thầy mình; nỗi sợ hãi đã không ngăn cản ông phạm tội trọng, tội mà ông đã ăn năn khóc lóc suốt quãng đời còn lại của mình.
Các con không biết khi nào các con sợ người đời sao? Là lúc một tư tưởng tốt lành chợt đến, thúc đẩy các con đi xưng tội, nhưng các con lại nghĩ các con sẽ bị người ta chế nhạo vì nếu làm điều đó. Biết bao lần nỗi sợ hãi người đời đáng nguyền rủa này ngăn cản các con tham dự những buổi giảng thuyết hay những giờ đọc kinh cầu nguyện? Biết bao lần khi các con đang cầu nguyện ở nhà, hay đang đọc sách thiêng liêng, các con đã giấu nó đi khi các con nghe có ai đang đi tới? Biết bao lần các con đã bỏ qua giờ kinh sáng tối bởi vì các con đang ở với những người không cầu nguyện? Đó chính là tất cả những gì mà các con sợ người ta cười nhạo.
Cút xéo đi, hỡi những tôi tớ xấu xa của thế gian, đang chờ đợi Hỏa ngục, nơi đó các con sẽ bị ném vào! Ở đó các con sẽ hối hận một cách vô ích vì các việc lành phúc đức mà các con không làm vì bị thế gian ngăn cản. Thật đáng buồn cho những cuộc đời vừa muốn làm hài lòng thế gian, lại vừa muốn làm hài lòng Thiên Chúa! Sao các con lại lừa dối chính mình. Các con hãy xa lánh những gì dẫn các con đến cuộc sống bất hạnh, các con sẽ không bao giờ đạt được cùng đích của mình, là vừa làm hài lòng thế gian vừa làm hài lòng Thiên Chúa; đó là điều bất khả thi đối với các con. Để không làm cho các con nản chí, cha khuyên các con: hãy dâng hiến trọn vẹn đời mình cho Thiên Chúa hay cho thế gian; các con hãy tìm kiếm và đi theo một chủ mà thôi, và khi các con đã quyết tâm đi theo Chúa, thì đừng bao giờ lìa bỏ Người. Các con hãy nhớ lời Chúa Giêsu nói trong Tin mừng: “Các con không thể làm tôi Thiên Chúa lẫn tiền tài.” Nói cách khác là các con không thể cùng lúc chạy theo thế gian và những thú vui của nó, đồng thời lại chạy theo Chúa Giêsu và thánh giá của Người.
Sự thật là việc sợ người đời không ngăn cản chúng ta cùng nhau làm việc tốt. Thế nhưng có biết bao nhiêu công nghiệp cho những việc lành phúc đức mà nó cướp đi nơi chúng ta? Có bao nhiêu người đi nhà thờ chỉ vì sợ người đời, vì họ nghĩ rằng không ai tin tưởng họ trừ khi họ phải tỏ ra bên ngoài những việc làm đạo đức. Có bao nhiêu người mẹ xuất hiện để lo cho con cái mình, nhằm để được người được kính nể! Có bao nhiêu người hòa giải với kẻ thù của mình chỉ vì sợ rằng họ sẽ bị mất tiếng tốt mà họ đang được người ta nghĩ đến! Có biết bao nhiêu người cẩn trọng trong lời nói và sốt sắng trong nhà thờ bởi vì người đời! Thật đáng nguyền rủa thay việc sợ hãi người đời, vì các con đã làm hư hoại những việc lành phúc đức của mình, mà đáng lý ra phải đưa rất nhiều người lên Thiên đàng, nhưng trái lại chính nó sẽ ném họ vào Hỏa ngục!
Có người sẽ nói, thật là khó khăn để giữ cho những hành động của mình khỏi tất cả sự hỗn tạp của trần thế. Nhưng chúng ta đều mong đợi phần thưởng cho tất cả những điều này, không phải từ thế gian, nhưng từ một mình Thiên Chúa; khi cha được người ta ca tụng cha biết chắc rằng cha không xứng đáng với điều đó, bởi vì cha là một tội nhân; khi cha bị người ta sỉ nhục coi thường, thì đó thật là phải lắm đối với một người tội lỗi như cha, thường xuyên xúc phạm đến Thiên Chúa qua các tội lỗi của mình; lẽ ra cha còn phải chịu hơn thế nữa. Bên cạnh đó, chẳng phải Chúa Giêsu đã nói với chúng ta rằng, phúc cho những người bị sỉ nhục và bắt bớ sao? Những người sỉ vả các con, họ là ai? Thưa, họ là những tội nhân đáng thương hại như chúng ta, những người không có can đảm làm những việc các con làm, và họ là những người muốn các con hành xử giống như họ để có thêm một người bạn xấu.
Nhưng các con sẽ nói với cha, điều đó không có tác động gì cả! Các con có biết tại sao người đời họ cười nhạo các con không? Là bởi vì các con quá sợ họ, đến nỗi có những chuyện rất nhỏ cũng có thể khiến cho các con đỏ mặt. Họ không cười lòng đạo đức của các con, nhưng cười sự hay thay đổi của các con. Hãy nhìn xem người đời, họ mạnh dạn tuân hành kỷ luật biết bao. Họ không tìm vinh quang trong sự phóng đãng, say sưa, gian xảo, và thù hận đó sao? Hãy nhìn những người vô liêm sỉ mà xem; họ có xấu hổ hay sợ hãi khi kể những câu chuyện tục tĩu trước mặt người khác không? Tại sao họ lại không sợ vậy? Là vì họ cảm thấy mình phải đi theo ông chủ của họ, là thế gian; họ tìm cách và cố gắng làm hài lòng chủ mình; cho dù gian khổ cách nào đi nữa, cũng không thể nào ngăn cản được họ. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu các con cũng làm như họ? Các con phải can đảm trước thế gian và ma quỷ; các con hãy cố gắng làm đẹp lòng một mình ông chủ của mình là Thiên Chúa mà thôi. Phải công nhận rằng người đời trung thành hơn trong việc hy sinh để làm vui lòng chủ nhân của mình, là thế gian và ma quỷ, hơn chúng ta là những người phải chu toàn mọi bổn phận của mình để làm vui lòng Thiên Chúa.
 2) Bây giờ chúng ta sẽ suy nghĩ về vấn đề này từ một góc cạnh khác. Các con hãy nói cho cha biết, tại sao các con chế nhạo những người làm việc đạo đức? Hay phải chăng các con không hiểu điều này một cách chính xác, về những người siêng năng đọc kinh cầu nguyện hơn các con, những người năng lãnh nhận các phép Bí tích hơn các con, và những người chạy xa sự đồng lõa với thế gian? Vì ba lý do này là:
một là khi các con mỉa mai coi những người này là những người giả hình,
hai là khi các con nhạo báng việc đạo đức, và
cuối cùng là khi các con tức giận vì thấy họ tốt lành hơn các con.
Trước hết, để đối xử với họ như những người giả hình, các con phải biết rõ tâm hồn của họ, và các con phải chứng minh được việc đạo đức họ làm là giả hình. Chẳng phải một cách tự nhiên khi chúng ta thấy ai làm điều gì tốt, chúng ta phán đoán rằng người làm điều đó là một người có tâm hồn trong sạch và tốt lành sao? Nếu vậy thì lời nói và sự xét đoán của các con đối với họ quả thật là ngu xuẩn! Vì các con nhìn thấy hành vi tốt lành của người khác, và từ đó các con suy ra rằng trong lòng họ thì xấu xa. Nếu chúng ta nói về trái cây; chắc chắn cây tốt sẽ sinh trái tốt; và chúng ta đã phán đoán đúng. Thế nhưng khi đặt câu hỏi về việc xét đoán người ta khi làm điều tốt, thì các con nói ngược lại, đó là trái tốt nhưng cây của nó thì xấu. Như thế các con không chỉ mù quáng và vô lý, mà còn xét đoán một cách ngu xuẩn nữa.
Thứ hai, cha nói các con nhạo báng việc đạo đức. Cha không lầm lẫn tí nào; các con không chế nhạo người này, bởi vì họ cầu nguyện thường xuyên và sốt sắng; không phải vì lý do này, bởi vì các con cầu nguyện cho mình (ít nhất, nếu các con không quên một trong những bổn phận đầu tiên của mình). Các con khinh dể họ vì họ lãnh nhận các Bí tích thường xuyên hơn phải không? Nhưng thật ra, các con đến với các Bí tích thường xuyên hơn; người ta thường thấy các con xưng tội và rước lễ. Các con không tìm thấy khuyết điểm nơi những người này, bởi vì họ thi hành các việc bổn phận đạo đức tốt hơn các con; để được duy trì trong ơn nghĩa của Chúa, bởi vì sau cuộc sống này sẽ không còn phương tiện cứu rỗi nào nữa; chúng ta chỉ có thể được coi là tốt hoặc xấu trong cõi vĩnh hằng mà thôi.
Không, điều gây phiền toái cho chúng ta thật ra không phải ở nơi người hàng xóm, nhưng vì chúng ta không có can đảm bắt chước họ, chúng ta không muốn cảm thấy xấu hổ về sự bê bối của mình;chúng ta chỉ mong sao họ bắt chước sự phóng túng và thờ ơ của mình mà thôi. Chẳng phải chúng ta thường không nói rằng mục đích của những khuôn mặt buồn chán này là gì? Tại sao họ cứ phải ở lâu trong nhà thờ và sáng nào cũng đi đến đó sớm như vậy? Cuộc đời của một người đạo hạnh là một lời chỉ trích không ngừng đối với đời sống biếng nhác và thờ ơ của chúng ta. Thật dễ hiểu là sự khiêm tốn và đơn sơ tự nó là một lời khiển trách đời sống kiêu căng của chúng ta, một cuộc sống không đem lại hoa trái nào, mà chỉ muốn mọi người khen ngợi mình và bắt chước giống như mình. Rõ ràng sự hiền lành và quảng đại đối với mọi người gây tổn hại cho tính giận giữ và bạo lực của chúng ta; và thật sự là sự khiêm tốn và ẩn dật của họ lên án đời sống trần tục và cuộc sống đầy rắc rối của chúng ta. Chẳng phải chỉ riêng điều này cũng khiến cho chúng ta khó chịu về người hàng xóm của mình sao? Và điều gì đã khiến cho chúng ta giận dữ khi nghe người khác khen ngợi về những hành động tốt lành của họ, và điều đó lại được nhiều người biết đến? Phải, rõ ràng sự đạo đức và thánh thiện của họ trong nhà thờ lên án chúng ta, và gợi lên sự ngờ vực đối với đời sống hết sức bê bối của chúng ta. Và sự thờ ơ nguội lạnh đối với việc phần rỗi của mình. Nhưng nếu các con muốn học biết đôi điều về sự mù quáng của những người hay nhạo báng các tín hữu thực hiện trọn vẹn bổn phận của mình, thì các con hãy lắng nghe cha nói tiếp. Các con sẽ nói gì về một người nghèo ghen tị với một người giàu, thế nhưng hắn lại không có lòng ao ước muốn làm giàu? Chẳng phải các con sẽ nói với hắn là: này bạn, tại sao bạn lại nói xấu về người này bởi vì ông ta giàu có? Đó là vì bạn đã không ước muốn được giàu có, thậm chí không muốn được giàu hơn ông ta. Cũng vậy, tại sao chúng ta lại nói xấu những người đạo đức hơn chúng ta? Việc đó hoàn toàn phụ thuộc vào chúng ta phán đoán họ như thế nào, hay thậm chí tệ hơn, nếu chúng ta muốn điều đó. Những người đạo đức hơn chúng ta, không ngăn cản chúng ta phê phán họ đạo đức hay không, nếu chúng ta muốn.
Các con thấy đó, những người mà các con chế nhạo, có xứng đáng với điều đó không? Các con phải luôn luôn cám ơn Chúa về việc có những linh hồn tốt lành ở giữa các con, để làm nguôi cơn thịnh nộ của Thiên Chúa, hay chúng ta sẽ bị tiêu diệt bởi sự công thẳng của Thiên Chúa. Nhưng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, các con không thể nói rằng một người cầu nguyện sốt sắng, luôn cố gắng làm đẹp lòng Chúa, một người tốt bụng và sẵn sàng giúp đỡ hàng xóm, biết cách giúp đỡ tha nhân những khi cần thiết, một người sẵn sàng tha thứ khi bị người khác xúc phạm, là một người cư xử xấu xa, nhưng hoàn toàn ngược lại. Một người như vậy thật xứng đáng được ca ngợi và nghĩ tốt về họ. Trong khi các con đang nói xấu người đó, các con lại không nghĩ mình làm việc gì. Trong bất cứ trường hợp nào, các con tự nhủ, họ là người hạnh phúc hơn tôi. Chưa hết, cha sẽ nói với các con những gì phải làm; thay vì nhạo báng và sỉ nhục họ, các con phải cố gắng ra sức để noi gương bắt chước họ; các con phải cùng họ tham dự các giờ kinh nguyện, và những việc làm phúc đức mà họ làm trong ngày. Nhưng để làm được những gì họ làm, người ta phải ra sức chiến đấu chống lại với chính mình, và phải hy sinh. Đó là điều quan trọng phải được thực hiện. Không phải như các con nghĩ: Đọc kinh sáng tối là điều quá khó phải không? Lắng nghe Lời Chúa với lòng sốt sắng, và cầu xin Chúa ban cho mình những ơn cần thiết là điều bất khả thi chăng? Ở lại trong nhà thờ, không đi ra ngoài trong lúc Linh mục giảng là điều quá khó không? Không làm việc ngày Chúa nhật là điều quá khó chăng? Không ăn thịt những ngày Hội thánh buộc là điều quá khó chăng? Nếu các con sợ hãi mình không có đủ can đảm, hãy ngước mắt nhìn lên thánh giá, nhìn lên Chúa Giêsu bị đóng đinh, và các con sẽ thấy mình có đủ can đảm. Hãy nhìn ngắm vô số các thánh tử đạo, những người vì lo cho phần rỗi linh hồn mình, đã chịu biết bao cực hình đau khổ. Giờ đây các ngài có hối tiếc vì mình đã coi thường thế gian và những gì thế gian nói không?
Nói tóm lại, rất ít người thật sự trung thành phụng sự Thiên Chúa. Một số người ra sức tìm mọi cách để tiêu diệt đạo thánh Chúa, giống như các vua chúa vô đạo đã làm; kẻ khác thì chống bác đạo Chúa bằng ngòi bút vô đạo của họ; kẻ khác nữa thì chế nhạo những ai tuân giữ các giới răn Chúa, và cuối cùng có những người muốn hành đạo nhưng lại sợ làm trước mặt người đời vì sợ bị chế giễu khinh khi. Số người vào được Thiên đàng thật ít lắm thay, vì chỉ có những ai luôn can đảm chiến đấu chống lại ma quỷ và tay sai của nó, và khinh khi thế gian và sự nhạo báng của nó mới được vào mà thôi! Hỡi các con là những người mong đợi phần thưởng và hạnh phúc của Chúa, tại sao chúng ta lại yêu thích thế gian, mà chúng ta đã thề hứa ghét bỏ và coi thường để theo Chúa Giêsu, bằng cách vác thánh giá mỗi ngày đi theo Người? Hạnh phúc thay những ai tìm kiếm một mình Thiên Chúa và coi khinh mọi sự khác. Đó là hạnh phúc mà cha ao ước cho tất cả các con.

Không có nhận xét nào: