Thứ Hai, 11 tháng 2, 2013

Đức Mẹ Lộ Đức _ Bà ấy đã nói với con


 Bà ấy đã nói với con
Trích thư của thánh Ma-ri-a Béc-na-đét Xu-bi-ru, trinh nữ
Hôm ấy con cùng với hai cô bạn ra bờ sông Ga-vơ lượm củi. Bỗng con nghe có tiếng lao xao. Con quay về phía đồng cỏ, mà không thấy cây cối lay động chút nào. Rồi con ngẩng đầu lên nhìn về phía hang, thì thấy một bà mặc đồ trắng. Bà mặc một áo trắng dài, thắt lưng xanh lơ, và trên mỗi bàn chân có một bông hồng màu vàng; chuỗi hạt của bà cũng màu vàng như thế.
Thấy vậy, con giụi mắt vì tưởng mình lầm. Con thọc tay vào túi và vờ thấy cỗ tràng hạt của con. Con muốn làm dấu thánh giá, nhưng không đưa tay lên trán nổi, con lại buông thõng tay xuống. Bà hiện ra làm dấu thánh giá. Lúc đó bàn tay con run rẩy, con thử làm dấu và con đã làm được. Con lần chuỗi; bà hiện ra cũng lần chuỗi, nhưng không mấp máy đôi môi. Khi con lần chuỗi xong thì bỗng nhiên không thấy bà nữa.
Con đã hỏi hai em nhỏ xem chúng có thấy gì không. Chúng bảo con là không. chúng còn hỏi con chuyện gì đó và đòi con phải nói cho chúng biết. Bấy giờ con nói với chúng là con đã thấy một bà mặc đồ trắng nhưng con không biết đó là cái gì ; con cũng bảo chúng không được nói ra. Sau đó, chúng nói với con là con không nên trở lại nơi này nữa. Con nói với chúng là không. Con trở lại đó lần thứ hai vào ngày Chúa nhật, vì con cảm thấy bị thôi thúc trong lòng.
Lần thứ ba, bà ấy mới nói chuyện với con. Bà bảo con có muốn đến đó trong khoảng thời gian mười lăm ngày không. Con trả lời là có. Bà bảo con phải nói với các linh mục xây một nhà nguyện tại đó, rồi bà bảo con phải ra suối uống nước. Con không thấy có suối nên con ra sông Ga-vơ để uống. Bà bảo con không phải chỗ đó, bà lấy ngón tay chỉ cho con thấy suối. Con tới đó và chỉ thấy có một chút nước dơ. Con thò tay xuống, nhưng không vốc được nước. Con bắt đầu cào và sau đó mới vốc được. Con hất nước đi ba lần ; lần thức bốn, con mới có thể uống. Rồi bà ấy biến đi và con ra về.
Con trở lại đó trong khoảng thời gian mười lăm ngày. Ngày nào con cũng thấy bà, trừ thứ hai và thứ sáu. Bà nhắc lại với con nhiều lần là con phải nói với các linh mục xây một nhà nguyện tại đó, con phải tới suối mà tắm rửa và con phải cầu nguyện cho kẻ có tội ăn năn trở lại.
Nhiều lần con hỏi bà là ai. Bà chỉ mỉm cười. Bà để hai tay buông thõng xuống, ngước mắt nhìn trời rồi nói với con bà là Đấng Vô Nhiễm Nguyên Tội.
Trong khoảng thời gian mười lăm ngày ấy, bà tiết lộ cho con ba bí mật nhưng cấm con không được nói với ai. Con đã trung thành giữ đúng như lời bà nói cho đến bây giờ.

Không có nhận xét nào: