Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010

Món quà giáng sinh _ viên đá tặng cô


Món Quà Giáng Sinh

      Hai mươi năm trước.
      Nơi cửa phòng lớp năm, Daniel bước vào đời tôi với  đôi giày to quá khổ và cái quần rách. Gia đình chú đến đây hái trái thuê theo vụ mùa. Chú đâu biết là mình mới vừa nhập vào một lớp học gồm những trẻ mười tuổi, vốn khá giả, chưa biết mặc áo rách bao giờ. Hai mươi lăm cặp mắt nhìn chú với vẻ nghi ngờ, cho đến giờ chơi bóng chày buổi chiều, khi chú thắng trái đầu tiên thì lớp mới... nể vì đôi chút.
      Đến người kế tiếp.
      Charles vốn đã mập lại ít chơi thể thao, nên  đánh hụt banh tới lần thứ hai trước sự thất vọng của các bạn. Daniel tiến lên và nhẹ nói: "Kệ tụi nó, bồ đánh được mà". Được động viên, Charles tươi nét mặt và thành công. Từ đó, dù lớp học có vẻ thù nghịch, nhưng Daniel đã âm thầm thay đổi mọi sự... kể cả chính tôi nữa. Chỉ vài tháng sau, chú đã là "trung tâm": Chỉ cho chúng tôi đủ điều như làm sao biết một trái cây có thể ăn được, hay phải đối xử thế nào cho đúng với người khác.
      Lễ  Giáng Sinh,
     Học trò tặng quà cho tôi, riêng Daniel vẻ mặt bình thản, ghé tai tôi nói nhỏ: "Vụ mùa đã kết thúc. Ngày mai gia đình em lại đi nơi khác rồi". Hiểu ra, mắt tôi nhòe đi. Chú bé lấy ra một viên đá màu xám, lịch sự đặt trên bàn, nhìn vào mặt tôi và nói: "Em tặng cô. Em đã mài nó rất kỹ".
Ôi, chẳng làm sao quên được cái khoảnh khắc đó?  

Không có nhận xét nào: