Thứ Ba, 21 tháng 4, 2015

Sống đức tin _ thao thức và tỉnh thức


THAO THỨC VÀ TỈNH THỨC
Với tỉnh thức và cầu nguyện, tôi mới dễ nhận ra hạnh phúc thực của tôi trong giai đoạn lịch sử mới đầy phức tạp này, chính là tôi được có Chúa ở trong tôi, mặc dầu tôi phải rất khổ.
ĐGM. GB Bùi Tuần
1. Chỉ còn ít ngày nữa là chẵn 40 năm, 30/4/1975 - 30/4/2015. Đây là một chặng đường lịch sử đặc biệt của Đất Nước Việt Nam. Đối với nhiều người, chặng đường đặc biệt này là một lịch sử rất mới. Họ có nhiều lựa chọn.
2. Tôi có những lựa chọn của riêng tôi. Những lựa chọn này luôn nhắm vào lợi ích chung, và luôn luôn được thực hiện trong ánh sáng của đức tin. Các lựa chọn đó có thể gom vào hai thứ sau đây: Thao thức và tỉnh thức.
     Để gọi là một chút làm chứng cho đức tin, dịp kỷ niệm 40 năm lịch sử này, tôi xin được chia sẻ vắn tắt.
3.Thao thức lớn nhất và thường xuyên nhất của tôi ngay từ đầu giai đoạn lịch sử này là làm sao cho giai đoạn lịch sử mới này trở thành cơ hội để Quê Hương Việt Nam được hoà bình thực sự, hạnh phúc thực sự, nhờ yếu tố ưu tiên và quan trọng nhất, đó là mọi đồng bào biết yêu thương nhau thực sự, theo lời Chúa dạy.
     Thao thức trên đây của tôi là một chọn lựa theo đức tin. Tôi coi chọn lựa đó chính là cách tôi bước theo Chúa Giêsu. Chúa Giêsu phán: “Ai muốn theo Thầy, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình, mà theo Thầy” (Mt 16,24).
4. Khi tôi thao thức dấn thân vào công việc xây dựng yêu thương, đúng là tôi phải từ bỏ mình nhiều lắm. Không phải chỉ là phải từ bỏ tội lỗi, mà còn là phải từ bỏ những lựa chọn không thích hợp.
     Vì yêu thương, tôi nhìn thấy không phải bất cứ sự thực nào cũng nên nói, không phải bất cứ cái gì tốt đều nên làm, không phải bất cứ điều gì được phép làm đều nên thực hiện, không phải bất cứ điều gì luật không cấm, đều cứ tha hồ làm.
5.  Khi tôi dấn thân vào công việc yêu thương, đúng là tôi phải vác thập giá mình một cách sáng suốt.
     Một cách sáng suốt, nghĩa là tôi phải nhờ ơn Chúa mà nhận ra những gì là thứ thập giá, mà Chúa muốn tôi vác. Riêng đối với tôi, thập giá, mà Chúa muốn tôi vác hằng ngày trong giai đoạn mới này, không phải chỉ là những bệnh tật, những nhọc nhằn, mà là nếp sống có kỷ luật theo tu đức và sự thường xuyên trau dồi trình độ văn hoá đạo đời một cách trung tín và sâu rộng. Kinh nghiệm cho thấy: nhờ nếp sống có kỷ luật, và lối sống hăng say mở rộng trình độ kiến thức tốt đẹp, người môn đệ Chúa mới dễ trở thành dụng cụ của Chúa để gieo vãi hạt giống yêu thương vào lòng con người thời nay.
6. Khi tôi dấn thân vào công việc yêu thương, đúng là tôi phải bước theo Chúa Giêsu một cách mạnh dạn.
     Tôi thấy Chúa Giêsu thường bước tới những lớp người nghèo túng, đau khổ, hèn yếu. Tôi phải bước theo Người với tâm tình của Người. Muốn được như vậy, tôi phải mạnh dạn. Bởi vì nếu thiếu mạnh dạn, tôi sẽ có nhiều sáng kiến, để cũng gọi là bước theo Chúa đi vào lớp người đau khổ nghèo túng, nhưng bước theo xa xa, với khoảng cách từng nhiều cây số!
7. Thao thức của tôi là thế. Vừa là do động lực nội tâm quyết theo Chúa Giêsu, vừa cũng là do động lực nội tâm tha thiết phục vụ Quê Hương Việt Nam. Chúa Giêsu là của tôi. Việt Nam là của tôi.
8. Thao thức đó là chọn lựa thứ nhất của tôi. Thêm vào đó là chọn lựa thứ hai của tôi, đó là Tỉnh thức.
     Tỉnh thức của tôi luôn đi liền với cầu nguyện. Vì thế, tỉnh thức đó là một chọn lựa của đức tin: “Anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện” (Mt 26,41).
9. Với tỉnh thức và cầu nguyện, tôi mới dễ nắm bắt được những cơ hội để xây dựng yêu thương trên mảnh đất Chúa trao cho tôi phục vụ. Mảnh đất này có dòng lịch sử phong phú những giá trị đạo đức riêng. Dòng lịch sử ấy lại như chiếc đò có những chỗ dừng lại khoảnh khắc đợi chờ, rồi lại lên đường tiếp tục đi. Nếu tôi tỉnh thức và cầu nguyện, tôi sẽ gặp Chúa trong dòng lịch sử của dân tộc tôi.
10. Với tỉnh thức và cầu nguyện, tôi mới dễ nhận ra những nguy cơ khiến nhiều người trẽ vào những con đường xa rời yêu thương Chúa và yêu thương Quê Hương. Những nguy cơ đó là rất nhiều và thường dấu mặt. Đó là những phong trào đạo đức pha trộn những thứ nọc độc tinh vi, đưa tới các lối sống xa rời Phúc Âm. Để rồi, tự hào là đạo Phúc Âm, nhưng thực chất lại là những hình thức nặng về phô trương, hiếu thắng, phục vụ cho một giai cấp, đi tìm hưởng thụ.
11. Với tỉnh thức và cầu nguyện, tôi mới dễ nhận ra hạnh phúc thực của tôi trong giai đoạn lịch sử mới đầy phức tạp này, chính là tôi được có Chúa ở trong tôi, mặc dầu tôi phải rất khổ.
12. Với tỉnh thức và cầu nguyện, tôi mới dễ nhạn ra hạnh phúc của tôi cũng chính là nhận thấy Chúa đang làm nhiều sự lạ lùng nơi rất nhiều đồng bào của tôi tại Việt Nam hôm nay. Rất nhiều người đang được Chúa cải hoá từ trong sâu thẳm nội tâm. Họ xác tín không ai sẽ cứu được họ, không ai sẽ đưa họ được về một đời sau hạnh phúc yêu thương tràn trề. Chỉ có Chúa mà thôi.
13. Những gì tôi vừa chia sẻ trên đây là rất chân thành. Thao thức và tỉnh thức là dấu ấn hành trình của tôi suốt 40 năm qua. Đã có 40 năm xưa của Moisen và dân Do Thái trong sa mạc đầy thử thách. Đã có 40 ngày đêm xưa, Chúa Giêsu sống trong hoang địa, và bị thử thách. Cả hai con số 40 xưa ấy đã dạy tôi rất nhiều về thao thức và tỉnh thức. Tôi đã sống được phần nào thao thức và tỉnh thức xưa trong 40 năm hiện nay của tôi có nhiều thử thách.
     Xin hết lòng cảm tạ Chúa, Đấng đã sai tôi vào con số 40 này, như một nhân chứng hèn mọn về đức tin.
Long Xuyên 05-4-2015

Không có nhận xét nào: