Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ ba tuần 4 mùa chay

THỨ BA SAU CHÚA NHẬT 4 MÙA CHAY
Ed 47,1-9. 12; Ga 5,1-3a. 5-16
BÀI ĐỌC: Ed 47,1-9. 12
1 Khi ấy, thiên sứ dẫn tôi trở lại phía cửa Đền Thờ, và này: có nước vọt ra từ dưới ngưỡng cửa Đền Thờ và chảy về phía đông, vì mặt tiền Đền Thờ quay về phía Đông. Nước từ phía dưới bên phải Đền Thờ chảy xuống phía nam bàn thờ. 2 Người ấy đưa tôi ra theo lối cổng bắc và dẫn tôi đi vòng quanh theo lối bên ngoài, đến cổng ngoài quay mặt về phía đông, và này: nước từ phía bên phải chảy ra. 3 Người ấy đi ra phía đông, tay cầm dây đo, đo 1.000 xích rồi dẫn tôi đi qua nước: nước ngập đến mắt cá chân. 4 Người ấy đo 1.000 xích nữa rồi dẫn tôi đi qua nước: nước ngập đến đầu gối. Người ấy lại đo 1.000 xích nữa rồi dẫn tôi đi qua nước: nước ngập đến ngang lưng. 5 Người ấy còn đo 1.000 xích nữa: đó là một con sông, tôi không thể đi qua được vì nước đã dâng cao, khiến không thể đi qua mà chỉ bơi mới được thôi. 6 Người ấy bảo tôi: "Ngươi có thấy không, hỡi con người? " Rồi người ấy dẫn tôi trở lại bờ sông. 7 Khi tôi trở lại, thì này: có rất nhiều cây cối ở hai bên bờ sông. 8 Người ấy bảo tôi: "Nước này chảy về miền đất phía đông, xuống vùng A-ra-ba, rồi đổ ra biển Chết và làm cho nước biển hoá lành. 9 Sông chảy đến đâu thì mọi sinh vật lúc nhúc ở đó sẽ được sống. Sẽ có rất nhiều cá, vì nước này chảy tới đâu, thì nó chữa lành; sông này chảy đến đâu, thì ở đó có sự sống. 12 Trên hai bờ sông sẽ mọc lên mọi giống cây ăn trái, lá không bao giờ tàn, trái không bao giờ hết: mỗi tháng các cây đó sẽ sinh trái mới nhờ có nước chảy ra từ thánh điện. Trái dùng làm lương thực còn lá để làm thuốc. "
ĐÁP CA: Tv 45
Đ. Chính Chúa Tể càn khôn ở cùng ta luôn mãi,
Thiên Chúa nhà Giacob là thành bảo vệ ta
. (c 8)
2 Thiên Chúa là nơi ta ẩn náu, là sức mạnh của ta. Người luôn luôn sẵn sàng giúp đỡ khi ta phải ngặt nghèo. 3 Nên dầu cho địa cầu chuyển động, núi đồi có sập xuống biển sâu,
5 Một dòng sông chảy ra bao nhánh đem niềm vui cho thành của Chúa Trời: đây chính là đền thánh Đấng Tối Cao. 6 Thiên Chúa ngự giữa thành, thành không lay chuyển; ngay từ rạng đông, Thiên Chúa thương trợ giúp.
8 Chính Chúa Tể càn khôn ở cùng ta luôn mãi, Thiên Chúa nhà Gia-cóp là thành bảo vệ ta. 9a Đến mà xem công trình của Chúa, Đấng gieo kinh hãi trên mặt địa cầu.
TUNG HÔ TIN MỪNG: Tv 50,12a. 14a
Lạy Chúa Trời, xin tạo cho con một tấm lòng trong trắng, xin ban lại cho con niềm vui vì được Ngài cứu độ.
TIN MỪNG: Ga 5,1-3a. 5-16
1 Nhân một dịp lễ của người Do-thái, Đức Giê-su lên Giê-ru-sa-lem. 2 Tại Giê-ru-sa-lem, gần Cửa Chiên, có một hồ nước, tiếng Híp-ri gọi là Bết-da-tha. Hồ này có năm hành lang. 3 Nhiều người đau ốm, đui mù, què quặt, bất toại nằm la liệt. 5 Ở đó, có một người đau ốm đã ba mươi tám năm. 6 Đức Giê-su thấy anh ta nằm đấy và biết anh sống trong tình trạng đó đã lâu, thì nói: "Anh có muốn khỏi bệnh không? "7 Bệnh nhân đáp: "Thưa Ngài, khi nước khuấy lên, không có người đem tôi xuống hồ. Lúc tôi tới đó, thì đã có người khác xuống trước mất rồi! "8 Đức Giê-su bảo: "Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi! "9 Người ấy liền được khỏi bệnh, vác chõng và đi được.
Hôm đó lại là ngày sa-bát. 10 Người Do-thái mới nói với kẻ được khỏi bệnh: "Hôm nay là ngày sa-bát, anh không được phép vác chõng! "11 Nhưng anh đáp: "Chính người chữa tôi khỏi bệnh đã nói với tôi: "Anh hãy vác chõng mà đi! "12 Họ hỏi anh: "Ai là người đã bảo anh: "Vác chõng mà đi"? "13 Nhưng người đã được khỏi bệnh không biết là ai. Quả thế, Đức Giê-su đã lánh đi, vì có đám đông ở đấy. 14 Sau đó, Đức Giê-su gặp người ấy trong Đền Thờ và nói: "Này, anh đã được khỏi bệnh. Đừng phạm tội nữa, kẻo lại phải khốn hơn trước! "15 Anh ta đi nói với người Do-thái: Đức Giê-su là người đã chữa anh khỏi bệnh. 16 Do đó, người Do-thái chống đối Đức Giê-su, vì Người hay chữa bệnh ngày sa-bát.

GIÁ TRỊ PHỤNG VỤ CHÚA GIÊSU THIẾT LẬP
Ta biết rằng trung tâm ơn cứu độ khơi nguồn từ mầu nhiệm Tử Nạn và Phục Sinh của Chúa Giêsu, đó chính là Phụng Vụ Mới Chúa Giêsu thiết lập. Theo Tin Mừng Gioan, ông chỉ ghi lại bảy việc lạ Đức Giêsu làm, ông không gọi là phép lạ mà gọi là dấu lạ. Bảy dấu lạ đó diễn tả tuần sáng thế mới, Đức Giêsu qua mầu nhiệm Tử Nạn và Phục Sinh, Ngài làm hoàn hảo tuần sáng thế Chúa Cha đã khởi sự (x. St. 1-2).
Tuần Sáng Thế Mới được hoàn hảo vì Thiên Chúa muốn cứu độ phàm nhân tội lỗi trở thành Con Thiên Chúa trong Chúa Giêsu Phục Sinh đến nỗi con người được đồng hóa với Ngài. Thánh Gioan nói: vào ngày cánh chung Chúa Giêsu thế nào, ta được như vậy (x 1Ga 3,2& Gl 2,20). Nhờ vậy mà vạn vật được phúc góp phần với những người được cứu độ mà tôn vinh Thiên Chúa, nếu không thì chúng bị rơi vào cảnh hư nát làm chúng phải rên xiết (Rm 8,19t).
Bảy dấu lạ Chúa Giêsu thực hiện trong Tuần Sáng Thế mới là:
-          Ngài biến nước thành rượu nho (x Ga 2,1-12).
-          Ngài cứu sống con ông sĩ quan Roma (x Ga 4,43t).
-          Ngài chữa lành người bất toại ở nơi ao Cừu (x Ga 5,1t).
-          Ngài hóa bánh nuôi dân ăn no (x Ga 6,1t).
-          Ngài đi trên sóng biển đến với thuyền các Tông Đồ (x Ga 6,16t).
-          Ngài chữa lành người mù từ thuở mới sinh (x Ga 9,1t).
-          Ngài cứu Ladarô đã chết bốn ngày được sống lại (x Ga 11).
Ta lưu ý dấu lạ mở đầu: Chúa Giêsu biến nước thành rượu nho, đó là dấu qua nước Bí tích Thánh Tẩy (x Ga 3,5) ta được tháp vào Chúa Giêsu là cây nho đích thực (x Ga 15). Nhờ đó, ta có chết thối như anh Ladarô,Chúa Giêsu cũng cho được sống lại ( dấu lạ thứ 7- dấu cuối cùng).
Bởi thế, ta muốn nhận ra những điểm giáo lý qua Tuần Sáng Thế Mới, thì phải tìm hiểu những dấu chỉ qua thị kiến của ngôn sứ Êzêkiel trong Bài đọc, và qua phép lạ Đức Giêsu chữa lành người bất toại:
A. QUA NHỮNG DẤU CHỈ TRONG THỊ KIẾN ÊZÊKIEL (Ed 47,1-9. 12: Bài đọc).
1. Thiên sứ dẫn ông Êzekiel đến phía cửa Đền Thờ (Ed 47,1a): Báo trước Đức Giêsu là Đền Thờ bị người ta phá hủy vào ngày Thứ Sáu Tuần Thánh,nhưng ba ngày sau Ngài sống lại (x Ga 2,19-21).
2. Nước từ dưới ngưỡng Đền Thờ chảy về phía Đông (Ed 47,1b): Phía Đông là phía hướng về Đức Giêsu. Ông Zacarya đã xác định Đức Giêsu là Vầng Đông viếng thăm loài người (Lc 1,78).
3. Nước chảy xuống phía nam bàn thờ (Ed 47,1c): Báo trước hành trình của Đức Giêsu khởi sự từ miền bắc Galilê xuống miền nam Giuđê và bị giết ở đây, trở thành Hy Lễ Mới, để ai hiệp dâng Hy Lễ này với Chúa Giêsu là cách thờ phượng được Chúa Cha ưa chuộng (x Ga 4,23).
4. Nước từ bên phải Đền Thờ chảy ra thành một nguồn suối (Ed 47,2): Bên phải thuộc về những người được Chúa cứu độ (x Mt 25,34), nhờ nước và Máu từ trái tim Đức Giêsu bị đâm dốc ra (x Ga 19,34), trở thành nguồn suối cứu độ những ai đến tham dự Phụng Vụ của Đức Giêsu thiết lập.
5. Thiên sứ dẫn Êzekiel lội xuống suối bốn lần đo mỗi lần đều được 1. 000 xích (Ed 47,3): Số ngàn là thời điểm Chúa ban dư tràn ân phúc đối với những ai tuân giữ Lời Chúa (x Xh 20,6; Gr 32,18a); số 4 là khắp bốn phương trời, nói cách khác là bao phủ cả trái đất.
6. Thiên sứ dẫn Êzekiel lội suối nước đo ba lần trên thân thể ông: lần I tới mắt cá chân: đo 1. 000 xích; lần II tới đầu gối: đo 1. 000 xích; lần III tới ngang thắt lưng (ngực): cũng đo 1. 000 xích (x Ed 47,3-5), đây là dấu chỉ trên Thân Thể Đức Giêsu:
·        Đo tới mắt cá chân: Dấu đinh ở chân Đức Giêsu.
·        Đo tới đầu gối: Dấu chỉ lúc Đức Giêsu được an táng, hai tay Ngài xuôi xuống tới đầu gối. Vậy đây là dấu chỉ thương tích tay Đức Giêsu.
·        Đo tới ngực: Dấu chỉ Đức Giêsu bị đâm ngang cạnh sườn thấu tim.           
7. Con suối nước dâng cao làm ông Êzekiel không thể lội qua được (Ed 47,5b): Dấu chỉ ơn cứu độ nhờ Tử Nạn và Phục Sinh của Đức Giêsu không ai suy thấu, không ai kín múc hết được: ơn cứu độ phong phú và dồi dào ban cho hết mọi người tin nhận Đức Giêsu là Cứu Chúa. Thánh Phaolô hô lên: “Ôi! Thẳm sâu sự giàu có, khôn ngoan thượng trí của Thiên Chúa” (Rm 11,33a).
8. Thiên sứ dẫn ông Êzekiel trở lại hai bên bờ suối có nhiều cây ăn trái, lá không bao giờ tàn, trái không bao giờ hết, lúc nào cũng có trái mới nhờ nước từ Thánh Điện chảy ra. Trái dùng làm lương thực, lá dùng làm thuốc (Ed 47,6. 12). “Trái dùng làm lương thực”: chính Chúa Giêsu Thánh Thể là của ăn thật nuôi sống xác hồn loài người, vì họ được thông hiệp vào cùng một sự sống với Thiên Chúa (x Ga 6,28-58); “lá làm thuốc”: Lời Chúa chữa lành mọi bệnh tật linh hồn để thân xác sống bình an. Tác giả sách Khôn Ngoan viết: “Người được lành mạnh không phải nhờ cỏ nọ hay thuốc kia, nhưng nhờ Lời Chúa chữa họ khỏi mọi tật nguyền” (Kn 16,12)
Vậy chỉ khi ta hiệp dâng Thánh Lễ mới được hai nguồn sống này nhờ hai bàn tiệc Lời Chúa và Mình Máu Thánh Chúa:
9. Nước chảy ra biển chết, nước hóa lành (Ed 47,8): Biển là sào huyệt của ma quỷ. Vì thế Đức Giêsu cho phép quỷ xuất khỏi một người nhập vào đàn heo và lao xuống biển (x Mt 8,31-32); cũng thế thánh Gioan nói về ngày cánh chung “biển không còn nữa” (x Kh 21,1), tức là không còn sự dữ, hoặc không còn ác thần nào làm hại người thuộc về Chúa nữa.
10. Nước chảy tới đâu sinh vật lúc nhúc, có rất nhiều cá (Ed 47,9): Đó là dấu chỉ ơn cứu độ của Đức Giêsu ban dồi dào cho dân Ngài tuyển chọn (Ga 10,10). Vậy qua nguồn suối cứu độ phát xuất từ bên phải Đền Thờ ban sự sống dồi dào cho muôn người đến hưởng dùng. mà Đức Giêsu đã giải thích cho người phụ nữ Samari về Nước Hằng Sống, nên chị thưa với Chúa Giêsu: “ Thưa Ngài, xin Ngài ban cho tôi Nước Hằng Sống, để tôi hết khát, khỏi đến đây kín múc nước nữa” (Ga 4,14-15).
B. QUA NHỮNG DẤU CHỈ TRONG PHÉP LẠ ĐỨC GIÊSU CHỮA LÀNH NGƯỜI BẤT TOẠI (Ga 5,1-3a. 5-16: Tin Mừng).
1. Gần Cửa Chiên (Ga 5,2a), dấu chỉ nói về Đức Giêsu trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, Ngài như con chiên bị dẫn đến lò sát sinh, như chiên mẹ ngậm câm không mở miệng (x Is 53,7). Ông Gioan Bt giới thiệu Đức Giêsu: “Đây là Chiên Thiên Chúa, Đấng khử trừ tội trần gian” (Ga 1,29).
2. Hồ nước ở Giêrusalem tên là Bêthesđa (Ga 5,2b), tiếng Do Thái có nghĩa là “Nhà Có Nhiều Hồng Ân”. Nhà đó phải hiểu là thân xác Đức Giêsu bị đâm, khơi nguồn ơn cứu độ (x Ga 2,21-22; 19,34).
3. Hồ này có năm dãy hành lang (Ga 5,2c): Đó là hình cuốn sách được mở ra: Có bốn cạnh và gáy giữa. Là dấu nói về ngày Thiên Chúa thực hiện ơn cứu độ như lời thánh Gioan diễn tả trong sách Khải huyền: “Một cuốn sách không ai có thể mở trừ Con Chiên, Ngài đến lãnh lấy sách và mở ra, tức thì có bốn Sinh Vật cùng với hai mươi bốn Lão Công phủ phục trước Con Chiên (bốn Sinh Vật đó chính là bốn tác giả Tin Mừng; 24 Lão Công là dân Israel cũ và Israel mới), tay cầm bình hương dâng lời cầu nguyện và hát xướng bài ca mới: Ngài đáng lãnh lấy sách và mở ấn: vì Ngài đã chịu tế sát và đã mua chuộc cho Thiên Chúa bằng máu Ngài, người thuộc mọi dòng họ, tiếng nói và mọi dân mọi nước” (x Kh 5,1-9).
4. Một người đã mắc bệnh 38 năm được Đức Giêsu chữa lành (Ga 5,5. 9): Con số này làm ta lưu ý đến con số 40 trong Kinh Thánh, nhằm diễn tả thời gian chay tịnh và thanh luyện để hưởng ơn cứu độ: Lụt Hồng thủy 40 ngày (x St 7,4); dân bỏ Ai Cập về đất Hứa 40 năm (x Ds 14,34); ông Môsê lên núi Sinai sau 40 ngày được Chúa ban Luật để trao lại cho dân (x Xh 24,18); Đavid cai trị Giêrusalem 40 năm (x 2Sm 5,4); Đức Giêsu chay tịnh 40 đêm ngày (x Mt 4,2); Chúa Giêsu Phục Sinh ở với các môn đệ 40 ngày (x Cv 1,13). Thế nên ta mới hiểu người được Đức Giêsu chữa lành xảy ra vào đầu cuộc đời công khai của Ngài. Thực vậy, sau tiệc cưới Cana, Đức Giêsu lên Giêrusalem đánh đuổi những người buôn bán ra khỏi Đền Thờ (x Ga 2). Lần đầu tiên Ngài lên Đền Thờ vào dịp lễ Vượt Qua, Ngài gặp người bị liệt đã 38 năm,và Ngài chữa lành cho, nêu dấu chỉ còn hai năm nữa Ngài sẽ bị giết chết, sau ba ngày Ngài phục sinh hoàn tất Phụng Vụ Ngài thiết lập, sinh ơn cứu độ cho những ai tin vào Ngài là Đấng Cứu Độ duy nhất (x Cv 4,12).
5. Đức Giêsu ra lệnh cho người bất toại vác chõng mà đi (Ga 5,8): Báo trước những kẻ chứng kiến phép lạ này, chúng căm phẫn Ngài vi phạm Luật ngày Sabat, vì cho rằng Ngài đã phá Luật Thánh, nên chúng ra lệnh Ngài phải vác thập giá lên đồi Sọ để chúng giết (x Ga 19,17). Qua Khổ Nạn này, Đức Giêsu mới thực sự cứu những linh hồn bất toại vì phạm tội mà đến với Ngài.
Từ những dấu chỉ ta tìm hiểu ý nghĩa như trên, Hội Thánh muốn chúng ta để tâm thực hành những điểm giáo lý:
a. Biết bao nhiêu bệnh nhân muốn được chữa lành, họ cần có người đưa xuống hồ đầu tiên khi Thiên thần đến khuấy động nước. Tiếc rằng người bị liệt 38 năm, đã quá yếu, lại không có người đưa xuống hồ mỗi khi có nước động, nên bệnh nhân này càng thêm đau khổ khi thấy một người khỏe hơn xuống hồ trước và đã được chữa lành.
Thế thì hôm nay, ta phải khuyến khích người anh em cùng đi dự Lễ, vì bất cứ tội nhân nào nghe lời Hội Thánh đến Nhà Thờ dự Phụng Vụ, thì đều được lành mạnh cả hồn xác, được sống đời đời hơn những bệnh nhân nằm bên bờ hồ Bêthesđa, chỉ có một người xuống hồ trước nhất khi có nước động mới được lành bệnh.
b. Những bệnh nhân nằm gần Cửa Chiên có hồ tên Bêthesđa. Hồ này có năm dãy hành lang, cho ta xác tín: Mỗi khi tham dự
Phụng Vụ, Hội Thánh mở Sách Thánh công bố Lời Hằng Sống cho ta và ta còn được ăn “thịt cừu” (rước Lễ). Thì chính Chúa Giêsu Phục Sinh mới thực là “Nhà Có Nhiều Hồng Ân”. Nơi nhà này, chúng ta được lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác (Ga 11,6), đúng với ý nghĩa tên hồ Bêthesđa, người Do Thái hiểu là “Nhà Có Nhiều Hồng Ân”.
c. Người được lành bệnh bắt đầu chưa biết tên người cứu mình. Chỉ khi người ấy vào Đền Thờ mới được biết Vị chữa lành bệnh cho chính là Đức Giêsu (x Ga 5,12-14: Tin Mừng).
Cũng thế, khi được ơn Chúa ban, ta muốn được biết rõ về Thiên Chúa, Đấng yêu ta, ta phải đến Nhà Thờ dự Phụng Vụ, nhất là Thánh Lễ mới gặp chính Chúa Giêsu Phục Sinh, và Ngài bảo ta như Ngài đã nói với người bất toại: “Từ nay con đừng phạm tội nữa, kẻo khốn hơn trước” (Ga 5,14: Tin Mừng). Bởi thế khi được dự tiệc Thánh Thể, ta hãy cầu nguyện cùng Chúa: “Lạy Chúa Trời, xin tạo cho con một tấm lòng trong trắng, xin ban lại cho con niềm vui vì được Ngài cứu độ” (Tv 51/50,12a. 14a: Tung Hô Tin Mừng).
d. Chúa bảo người bị bệnh vác chõng mà đi vào ngày Sabat là dấu chỉ Ngài muốn ta phải chấp nhận cực khổ đi dự Phụng Vụ, ta mới được hưởng trọn vẹn nguồn ơn cứu độ khơi nguồn từ “Đền Thờ Giêsu” bị phá hủy trên thập giá, đã tuôn trào nguồn suối cứu độ, đem lại sự sống cho muôn sinh vật, đặc biệt cho loài người, mà trí con người không ai suy thấu, cũng như không ai kín cạn nguồn ơn cứu độ đã được báo trước qua thị kiến của ngôn sứ Êzekiel trong Bài đọc.
Vậy ta hãy tạ ơn Chúa, vì “Ngài là nơi ta ẩn náu, là sức mạnh của ta. Người luôn luôn sẵn sàng giúp đỡ khi ta phải ngặt nghèo. Chính Chúa Tể càn khôn ở cùng ta luôn mãi, Thiên Chúa nhà Giacob là thành bảo vệ ta” (Tv 46/45,2. 8: Đáp ca).
THUỘC LÒNG
Ta đến cho chiên Ta được sống và sống cách dồi dào (Ga 10,10).
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH