Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2015

Tìm hiểu Lời Chúa _ cnmc 4b

CHÚA NHẬT 4 MÙA CHAY - NĂM B
2Sb 36, 14-16. 19-23; Ep 2, 4-10: Ga 3, 14-21
BÀI ĐỌC I: 2Sb 36, 14-16. 19-23
Khi ấy 14 Tất cả các thủ lãnh của các tư tế và dân chúng mỗi ngày một thêm bất trung bất nghĩa, học theo mọi thói ghê tởm của chư dân và làm cho Nhà Đức Chúa đã được thánh hiến ở Giê-ru-sa-lem ra ô uế. 15 Đức Chúa, Thiên Chúa của tổ tiên họ vẫn không ngừng sai sứ giả của Người đến cảnh cáo họ, vì Người hằng thương xót dân và thánh điện của Người. 16 Nhưng họ nhạo cười các sứ giả của Thiên Chúa, khinh thường lời Người và chế giễu các ngôn sứ của Người, khiến Đức Chúa bừng bừng nổi giận mà trừng phạt dân Người đến vô phương cứu chữa.
19 Quân Can-đê đốt Nhà Thiên Chúa, triệt hạ tường thành Giê-ru-sa-lem, phóng hoả đốt các lâu đài trong thành và phá huỷ mọi đồ đạc quý giá. 20 Những ai còn sót lại không bị gươm đâm, thì vua bắt đi đày ở Ba-by-lon; họ trở thành nô lệ của vua và con cháu vua, cho đến thời vương quốc Ba-tư ngự trị. 21 Thế là ứng nghiệm lời Đức Chúa phán, qua miệng ngôn sứ Giê-rê-mi-a rằng: cho đến khi đất được hưởng bù những năm sa-bát và suốt thời gian nó bị tàn phá, nó sẽ nghỉ, cho hết bảy mươi năm tròn.
22 Năm thứ nhất thời vua Ky-rô trị vì nước Ba-tư, để lời Đức Chúa phán qua miệng ngôn sứ Giê-rê-mi-a được hoàn toàn ứng nghiệm, Đức Chúa tác động trên tâm trí Ky-rô, vua Ba-tư. Vua thông báo cho toàn vương quốc và ra sắc chỉ như sau:23 "Ky-rô, vua Ba-tư, phán thế này: "Đức Chúa, Thiên Chúa trên trời, đã ban cho ta mọi vương quốc dưới đất. Chính Người trao cho ta trách nhiệm tái thiết cho Người một ngôi Nhà ở Giê-ru-sa-lem tại Giu-đa. Vậy ai trong các ngươi thuộc dân của Người, thì xin Đức Chúa, Thiên Chúa của họ ở với họ, và họ hãy tiến lên. . . !"
ĐÁP CA: Tv 136
Đ. Giê-ru-sa-lem hỡi, lòng này nếu quên ngươi,
            lưỡi xướng ca sẽ dính với hàm
. (5a. 6a)
1 Bờ sông Ba-by-lon, ta ra ngồi nức nở mà tưởng nhớ Xi-on; 2 trên những cành dương liễu, ta tạm gác cây đàn.
3 Bọn lính canh đòi ta hát xướng, lũ cướp này mời gượng vui lên: "Hát đi, hát thử đi xem Xi-on nhạc thánh điệu quen một bài! "
4 Bài ca kính Chúa Trời , làm sao ta hát nổi nơi đất khách quê người? 5 Giê-ru-sa-lem hỡi, lòng này nếu quên ngươi, thì tay gảy đàn thành tê bại!
6 Lưỡi xướng ca sẽ dính với hàm, nếu ta không hoài niệm, không còn lấy Giê-ru-sa-lem làm niềm vui tuyệt đỉnh của tâm hồn.
BÀI ĐỌC II: Ep 2, 4-10
Thưa anh em, 4 Thiên Chúa giàu lòng thương xót và rất mực yêu mến chúng ta, 5 nên dầu chúng ta đã chết vì sa ngã, Người cũng đã cho chúng ta được cùng sống với Đức Ki-tô. Chính do ân sủng mà anh em được cứu độ!6 Người đã cho chúng ta được cùng sống lại và cùng ngự trị với Đức Ki-tô Giê-su trên cõi trời.
7 Như thế, Người tỏ lòng nhân hậu của Người đối với chúng ta trong Đức Ki-tô Giê-su, để biểu lộ cho các thế hệ mai sau được thấy ân sủng dồi dào phong phú của Người. 8 Quả vậy, chính do ân sủng và nhờ lòng tin mà anh em được cứu độ: đây không phải bởi sức anh em, mà là một ân huệ của Thiên Chúa;9 cũng không phải bởi việc anh em làm, để không ai có thể hãnh diện. 10 Thật thế, chúng ta là tác phẩm của Thiên Chúa, chúng ta được dựng nên trong Đức Ki-tô Giê-su, để sống mà thực hiện công trình tốt đẹp Thiên Chúa đã chuẩn bị cho chúng ta.
TUNG HÔ TIN MỪNG: Ga 3, 16           
Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời.
TIN MỪNG: Ga 3, 14-21
Khi ấy, Đức Giê-su nói với ông Ni-cô-đê-mô rằng: 14 “Như ông Mô-sê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, 15 để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.
16 Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. 17 Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ. 18 Ai tin vào Con của Người, thì không bị lên án; nhưng kẻ không tin, thì bị lên án rồi, vì đã không tin vào danh của Con Một Thiên Chúa. 19 Và đây là bản án: ánh sáng đã đến thế gian, nhưng người ta đã chuộng bóng tối hơn ánh sáng, vì các việc họ làm đều xấu xa. 20 Quả thật, ai làm điều ác, thì ghét ánh sáng và không đến cùng ánh sáng, để các việc họ làm khỏi bị chê trách. 21 Nhưng kẻ sống theo sự thật, thì đến cùng ánh sáng, để thiên hạ thấy rõ: các việc của người ấy đã được thực hiện trong Thiên Chúa.”

VINH QUANG VÀ LÒNG THƯƠNG XÓT
(Br 5, 4)
Chúa nhật III mùa Chay người ta thấy Đức Giêsu dùng quyền đánh đuổi quân buôn bán ra khỏi khu vực đền thờ, các đầu mục Do Thái sấn lại đặt câu hỏi với Ngài: “Dấu nào ông tỏ ra cho chúng tôi thấy là ông có quyền như thế?” Đức Giêsu đáp lại: “Phá Đền Thờ này đi và trong ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại.” Nói thế có nghĩa là “cứ giết tôi đi, ba ngày sau tôi sẽ sống lại” (x Ga 2, 18-21), Ngài sống lại không phải để giương oai khiến các kẻ chống đối Ngài phải run khiếp, nhưng nhằm xây dựng đền thờ Giêrusalem mới là Hội Thánh, để đưa ác nhân vào không phải để luận phạt, nhưng thanh tẩy tội của chúng, cho chúng được sống hạnh phúc dồi dào muôn đời.
Ơn trên đã được diễn tả trong lịch sử cứu độ, hé mở cho dân Israel và được Chúa Giêsu làm ứng nghiệm trong Hội Thánh Ngài lập:
1- RẮN ĐỒNG BỊ TREO LÊN TIÊN BÁO ĐỨC GIÊSU BỊ TREO TRÊN THẬP GIÁ.
-         Dân Israel xúc phạm đến Chúa và ông Môsê, Chúa cho rắn lửa bò ra cắn chết nội trong một ngày 23. 000 người! Thấy vậy ông Môsê cầu nguyện với Chúa, được Chúa bảo đúc con rắn đồng treo lên cây cột, hễ ai bị rắn cắn, cứ nhìn lên rắn đồng sẽ được thoát chết (x Ds 21, 5t; 1Cr 10, 9).
+ Ơn cứu sống ấy không sánh bằng nọc độc của rắn Satan cám dỗ nguyên tổ Adam, Eva, cùng với nọc độc của chính tội mỗi người gây ra di căn đến hết mọi người, tử thần ập đến! Ai muốn đánh gục nó, thì hãy nhìn lên Đức Giêsu bị treo trên thập giá với lòng tin vào Ngài để xin ơn tái sinh gia nhập Hội Thánh, mà kiên trì sống Đức Ái thì, được sống hạnh phúc dồi dào muôn đời như Thiên Chúa! (x Ga 3, 14-15: Tin Mừng).
2/ ĐỀN THỜ GIÊRUSALEM BỊ PHÁ VÌ TỘI DÂN KHÔNG NGHE LỜI CHÚA.
-         Dân Israel đã bất trung với Chúa nên Ngài sai các ngôn sứ đến răn dạy, nhưng chúng chẳng chịu nghe, Chúa cho kẻ ngoại giáo đến phá hủy Đền Thờ và bắt dân đi lưu đày bên Babylon (x 2Sb 36, 14-16: Bài đọc I).
+ Sự cố đau thương ấy không sánh bằng kẻ không tin vào Con Thiên Chúa thì bị lên án rồi, vì đã không tin vào Danh Con Một Thiên Chúa.”Án xử là thế này: Sự sáng đã đến trong thế gian, mà người ta lại yêu mến tối tăm hơn sự sáng, vì việc họ làm là điều xấu. Bởi chưng ai làm sự dữ thì ghét sự sáng, không đến với ánh sáng, kẻo bị bắt lỗi về các việc của mình” (Ga 3, 18-20: Tin Mừng – Bản dịch NTT).
3/ VIỆC TÁI THIẾT ĐỀN THỜ GIÊRUSALEM TIÊN BÁO TÂM HỒN NHỮNG AI THUỘC VỀ CHÚA PHẢI ĐƯỢC TÁI SINH ĐỂ TRỞ NÊN ĐỀN THỜ CHO THIÊN CHÚA NGỰ.
- Dân Israel bị lưu đày bên Babylon, Đền Thờ đã bị phá, họ luôn hướng về Đền Thờ và quê hương để cầu nguyện: “Giêrusalem hỡi, lòng này nếu quên ngươi, lưỡi xướng ca sẽ dính với hàm” (Tv 137/136, 5a. 6a: Đáp ca). Vì bị lưu đày bên Babylon, dân không còn Đền Thờ, nên họ có sáng kiến xây nhà nguyện nhỏ gọi là hội đường, để cứ đến ngày thứ bảy dân tụ họp lại cầu nguyện và nghe được Lời Chúa, do những người đã thuộc lòng đọc lại cho cộng đoàn. Chúa nhìn thấy lòng sám hối và khao khát chân lý của dân, nên Ngài cho ông Kyros, vua Ba Tư giải phóng họ thoát nô lệ Babylon, để trở về quê hương và vua còn giúp họ tái thiết Đền Thờ (x 2Sb 36, 22-23: Bài đọc I).
+ Chúa dùng tay vua Kyros, người ngoại giáo cứu dân Israel như thế, không sánh bằng Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời (x Ga 3, 16: Tung Hô Tin Mừng). Quả vậy, “Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian nhờ Con của Người mà được cứu độ” (Ga 3, 17:Tin Mừng). Đây là những người sống theo sự thật, họ đến cùng ánh sáng để thiên hạ thấy rõ các việc của người ấy đã được thực hiện trong Thiên Chúa (xGa 3, 21:Tin Mừng). Lời này trong Mùa Chay phải được vang dội trong lòng người tín hữu, để thúc bách mọi người đến Nhà Chúa với tâm hồn sám hối, và để tâm nghe Lời Chúa, cùng với việc xưng tội, rước Lễ. Đó là việc làm cụ thể của người đã tin vào Danh Chúa Giêsu mới được sống đời đời (x Ga 3, 15: Tin Mừng).
Ông Frank Denton, nhà kỹ thuật sáng chế ra áo cho phi hành gia đi vào không trung, chiếc áo ấy có hai bình khí:
* Bình khí thứ I, dùng cho phi hành gia lúc phi thuyền di chuyển, ông viết câu J. 3, 16: “Thiên Chúa đã yêu thế gian, đến nỗi đã ban chính Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời.”
* Bình khí thứ II, dùng cho phi hành gia lúc phi thuyền đáp xuống hành tinh, ông ghi câu J. 3, 17: “Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ.”
Nhà khoa học có tài đưa người ta lên các hành tinh mà còn tin và trông cậy vào Thiên Chúa như vậy, huống hồ ta đang di chuyển về Thiên Đàng, càng cần phải mang theo bình Thần Khí sự sống Đức Giêsu đã sắm sẵn bảo đảm sự sống cho ta: Đó là Lời Chúa và các Bí tích, đặc biệt là Bí tích Thánh Thể.
Vậy ai nhận biết được mầu nhiệm tình thương cứu độ của Thiên Chúa như trên, thì nói được với mọi người, như thánh Phaolô nói với giáo đoàn Êphêsô: “Người tỏ lòng nhân hậu của Người đối với chúng ta trong Đức Kitô Giêsu, để biểu lộ cho các thế hệ mai sau được thấy ân sủng dồi dào phong phú của Người. Quả vậy, chính do ân sủng và nhờ lòng tin mà anh em được cứu độ: đây không phải bởi sức anh em, mà là một ân huệ của Thiên Chúa; cũng không phải bởi việc anh em làm, để không ai có thể hãnh diện. Thật thế, chúng ta là tác phẩm của Thiên Chúa, chúng ta được dựng nên trong Đức Kitô Giêsu, để sống và thực hiện công trình tốt đẹp Thiên Chúa đã chuẩn bị cho chúng ta” (Ep 2, 7-10: Bài đọc II).
Một giáo xứ nọ được Chúa Giêsu đến thăm, cha Sở tập họp giáo dân chật ních Nhà Thờ để hân hoan chào mừng Đấng nhân danh Chúa Cha mà đến. Chúa Giêsu hỏi:
-         Ai coi tiền của hơn Ta (Điều Răn thứ I) thì ra khỏi Nhà Thờ? Một số người dáng quý phái bước ra.
-         Ai hay kêu tên Chúa vô cớ (Điều Răn thứ 2)? Thì mấy bà sồn sồn đi ra.
-         Ai thường bỏ lễ Chúa nhật và lễ Trọng (Điều Răn thứ 3)? Thanh niên kéo nhau đi.
-         Ai không hiếu thảo, không vâng lời ông bà cha mẹ (Điều Răn thứ 4)? Con nít xô nhau ra về.
-         Ai phạm Điều răn thứ 5: giết người? Mấy chú xì-ke, say xỉn chuồn mất.
-         Ai không vi phạm Điều răn thứ 6? Mọi người trong Nhà Thờ tìm lối trốn hết!
Chúa ngạc nhiên và buồn bã quay lại hỏi cha Sở:
-         Sao thế?…
Nhưng cha Sở cũng biến từ lúc nào!?
Có người nói: Phạm Mười Điều răn còn quá ít đối với tôi …!
Vậy hết thảy mọi người hãy sám hối tội mình và động viên nhau cùng cầu nguyện, vì “Thiên Chúa giàu lòng thương xót và rất mực yêu mến chúng ta, nên dầu chúng ta đã chết vì sa ngã, Người cũng đã cho chúng ta được cùng sống với Đức Kitô. Chính do ân sủng mà anh em được cứu độ! Người đã cho chúng ta được cùng sống lại và cùng ngự trị với Đức Giêsu Kitô trên cõi trời” (Ep 2, 4-6: Bài đọc II).
THUỘC LÒNG.
Quả thật, ai làm điều ác, thì ghét ánh sáng và không đến cùng ánh sáng, để các việc họ làm khỏi bị chê trách. Nhưng kẻ sống theo sự thật, thì đến cùng ánh sáng, để thiên hạ thấy rõ: các việc của người ấy đã được thực hiện trong Thiên Chúa (Ga 3, 20-21).
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

Không có nhận xét nào: