Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ sáu tuần 4 mùa chay

THỨ SÁU SAU CHÚA NHẬT 4 MÙA CHAY
Kn 2,1a. 12-22; Ga 7,1-2. 10. 25-30
BÀI ĐỌC: Kn 2,1a. 12-22
1a Quân vô đạo suy tính sai lầm, chúng bảo nhau: 12 “Ta hãy gài bẫy hại tên công chính, vì nó chỉ làm vướng chân ta, nó chống lại các việc ta làm, trách ta vi phạm lề luật, và tố cáo ta không tuân hành lễ giáo. 13 Nó tự hào là mình biết Thiên Chúa, xưng mình là con của Đức Chúa. 14 Nó như kẻ luôn chê trách tâm tưởng của ta, thấy mặt nó thôi là ta chịu không nổi. 15 Vì nó sống thật chẳng giống ai, lối cư xử của nó hoàn toàn lập dị. 16 Nó coi ta như bọn lọc lừa, tránh đường ta đi như tránh đồ dơ bẩn. Nó tuyên bố rằng thật lắm phúc nhiều may, hậu vận của người công chính. Nó huênh hoang vì có Thiên Chúa là Cha. 17 Ta hãy coi những lời nó nói có thật không, và nghiệm xem kết cục đời nó sẽ thế nào. 18 Nếu tên công chính là con Thiên Chúa, hẳn Người sẽ phù hộ và cứu nó khỏi tay địch thù. 19 Ta hãy hạ nhục và tra tấn nó,để biết nó hiền hoà làm sao, và thử xem nó nhẫn nhục đến mức nào. 20 Nào ta kết án cho nó chết nhục nhã, vì cứ như nó nói, nó sẽ được Thiên Chúa viếng thăm.” Sai lầm của phường vô đạo 21 Chúng suy tính như vậy thật sai lầm, vì ác độc mà chúng ra mù quáng. 22 Chúng không biết những bí nhiệm của Thiên Chúa, chẳng trông chờ người thánh thiện sẽ được thưởng công, cũng không tin kẻ tinh tuyền sẽ được ân thưởng.
ĐÁP CA: Tv 33
Đ. Chúa gần gũi những tấm lòng tan vỡ. (c 19a)
17 Chúa đối đầu với quân gian ác, xoá nhoà tên tuổi chúng trên đời, 16 nhưng để mắt nhìn người chính trực và lắng tai nghe tiếng họ kêu. 18 Họ kêu xin, và Chúa đã nhận lời, giải thoát khỏi mọi cơn nguy khốn.
19 Chúa gần gũi những tấm lòng tan vỡ, cứu những tâm thần thất vọng ê chề. 20 Người công chính gặp nhiều nỗi gian truân, nhưng Chúa giúp họ luôn thoát khỏi.
21 Xương cốt họ đều được Chúa giữ gìn, dầu một khúc cũng không giập gãy. 23 Chúa cứu mạng các người tôi tớ,ai ẩn thân bên Chúa không bị phạt bao giờ.
TUNG HÔ TIN MỪNG: Mt 4,4b
Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh,nhưng còn nhờ mọi Lời miệng Thiên Chúa phán ra.
TIN MỪNG: Ga 7,1-2. 10. 25-30
1 Bấy giờ, Đức Giê-su thường đi lại trong miền Ga-li-lê; thật vậy, Người không muốn đi lại trong miền Giu-đê, vì người Do-thái tìm giết Người. 2 Lễ Lều của người Do-thái gần tới. 10 Tuy nhiên, khi anh em Người đã lên dự lễ, thì chính Người cũng lên, nhưng không công khai và hầu như bí mật. 25 Bấy giờ có những người ở Giê-ru-sa-lem nói: "Ông này không phải là người họ đang tìm giết đó sao?26 Kìa, ông ta ăn nói công khai mà họ chẳng bảo gì cả. Phải chăng các nhà hữu trách đã thực sự nhìn nhận ông là Đấng Ki-tô?27 Ông ấy, chúng ta biết ông xuất thân từ đâu rồi; còn Đấng Ki-tô, khi Người đến thì chẳng ai biết Người xuất thân từ đâu cả.”28 Lúc giảng dạy trong Đền Thờ, Đức Giê-su nói lớn tiếng rằng: "Các ông biết tôi ư? Các ông biết tôi xuất thân từ đâu ư? Tôi đâu có tự mình mà đến. Đấng đã sai tôi là Đấng chân thật. Các ông, các ông không biết Người. 29 Phần tôi, tôi biết Người, bởi vì tôi từ nơi Người mà đến, và chính Người đã sai tôi.” 30 Bấy giờ họ tìm cách bắt Người, nhưng chẳng có ai tra tay bắt, vì giờ của Người chưa đến.
SỰ THẬT DỄ MẤT LÒNG!
Ai không biết thực hư ra sao mà dám nói, đó là kẻ xạo! Trái lại, ai biết sự thật là điều có lợi cho mọi người mà im lặng, đó là kẻ ác! Ví dụ: Tôi không biết gì về chiến trường giữa Việt-Mỹ mà tôi nổi hứng nói: “12 giờ trưa ngày mai Mỹ sẽ bỏ bom nguyên tử xuống thành phố Saigon”, tôi là tên xạo, làm nhiều người tưởng thật phải chạy trốn, gây mất an ninh trật tự! Trái lại, tôi biết chắc 12 giờ đêm ngày mai Mỹ bỏ bom nguyên tử giữa thủ đô Saigon, nhưng tôi sợ tiết lộ bí mật là tôi bị thủ tiêu, nên phải im lặng chạy trốn một mình, để mọi người phải chết, tôi là kẻ ác! Chỉ khi tôi can đảm nói sự thật, một sự thật có lợi cho mọi người mà tôi chấp nhận chết, tôi mới là một vĩ nhân, là đấng thánh. Đức Giêsu dám làm, dám nói sự thật, đem lại sự sống dồi dào cho mọi người, Ngài biết trước vì sự thật Ngài công bố người ta sẽ tìm cách giết Ngài, để mọi người nhận biết Ngài thật là Thiên Chúa vĩ đại, là Đấng Thánh, là Tình Yêu.
Đúng thế, khi đọc Tin Mừng Gioan trong ba chương 5, 6 và 7, ta thấy Đức Giêsu làm và dạy những điều minh chứng Ngài là Thiên Chúa bước vào trần gian để thông ban sự sống thật dồi dào của Thiên Chúa cho loài người. Thế mà từ bấy giờ lòng thù ghét nơi nhiều người Do Thái, nhất là giới thủ lãnh Do Thái giáo ngày càng gia tăng:
1/ Chương 5 của Tin Mừng Gioan, châm ngòi thù ghét Đức Giêsu khởi đi từ việc Ngài chữa lành cho người bất toại ở hồ Bêthesda vào ngày thứ bảy. Thế là Ngài bị kết án vi phạm Luật nghỉ ngày Sabbat mà ông Môsê đã ban. Đây là Luật Thánh để thánh hóa ngày này (x. Dnl 5,12), nên cần có cuộc hội họp thánh (x. Lv 23,3), dâng hiến lễ (x. Ds 28,9t). Ai ở ngoài Giêrusalem cũng phải nghỉ lễ này và được thay thế bằng việc tụ họp nơi hội đường để cầu nguyện chung, đọc Sách Thánh và nghe diễn giải. Vào thời Macabê, dân chúng trung thành tuân giữ Luật nghỉ vào ngày Sabbat, đến độ người ta nói: “Bị tàn sát còn hơn cầm khí giới để bị lỗi phạm Luật” (1Mcb 2,32-38). Vì Luật nghỉ ngày Sabbat rất nghiêm nhặt: cấm đốt lửa (x. Xh 35,3), cấm nhặt củi (x. Ds 15,32t), cấm sửa soạn thức ăn (x. Xh 16,23t). Thế mà Đức Giêsu dám bảo người bất toại vác chõng mà về. Đức Giêsu thấy mọi người chống đối Ngài, thì Ngài lên tiếng giải thích: ngày thứ bảy các ông có con bò sa xuống hố, các ông vẫn được phép kéo nó lên (x. Lc 14,5). Nhất là Ngài mạc khải cho họ biết Ngài với Chúa Cha là một, Ngài làm việc của Cha Ngài làm, trong khi họ chỉ biết Ngài là người quê Nazareth, do đó họ kết án Ngài nói phạm thượng, phải giết chết! Ngài chấp nhận bản án này, bởi vì khi chúng giết Ngài, Ngài trở thành Bánh Trường Sinh, ai ăn thì được sống dồi dào như Thiên Chúa.
2/ Chương 6 của Tin Mừng Gioan cao điểm Phụng Vụ Đức Giêsu thiết lập chính là Bí tích Thánh Thể. Đây là trung tâm con người được Chúa cứu độ. Để chứng minh chân lý này, Đức Giêsu đã vất vả giảng một bài dài nhất trong các bài giảng của Ngài, để bằng mọi cách thuyết phục mọi người: Ăn Thịt và uống Máu Ngài là ăn Lương Thực không bao giờ hư nát, một Của Ăn làm cho thân xác người ta dù chết cách nào cũng sẽ được vinh hiển với Ngài. Nhưng tiếc thay, dân chúng nghe bài giảng này, họ quyết liệt phản đối, chê bai Ngài ăn nói thiếu văn hóa, nghe chói tai không ai chịu nổi. Thế là toàn dân dù đã lũ lượt theo Ngài ba ngày để được ăn no, trong số đó có cả nhiều môn đệ, đều quay gót ra đi! Chỉ còn lại Nhóm Mười Hai, nhưng trong Nhóm này lại có một kẻ là quỷ sứ (Giuđa), hắn ở lại không phải để lãnh nhận Lương Thực Hằng Sống, mà để tìm dịp thuận tiện nộp Thầy cho kẻ ác giết!
3/ Sang chương 7, thánh sử Gioan cho thấy những kẻ đã bỏ Đức Giêsu ra đi, họ bắt đầu chia rẽ nhau, người thì ngăn cản, kẻ thì động viên phải diệt được Giêsu! Thậm chí cả đến các anh em của Ngài cũng không tin vào Ngài (x. Ga 7,5). Vì họ đã kết án Ngài là kẻ điên khùng (x. Mc 3,21). Bởi đó, trong dịp lễ Lều Trại, một số người còn ham danh thì động viên Đức Giêsu phải lên Giêrusalem làm những việc lẫy lừng, tỏ uy quyền cho họ được thơm lây, nhưng Ngài không ủng hộ ý định ấy, Ngài nói với họ: “Tôi không đi”, nghĩa là không đi để tỏ vinh quang như họ muốn, mà Ngài đi lên Giêrusalem cách chùng lén không muốn khiêu khích ai, miễn là Ngài lọt vào trong Đền Thờ để lớn tiếng công khai giảng dạy cho mọi người, cũng chỉ vì một mục đích: cố gắng thuyết phục những kẻ chống đối hãy tin vào Ngài là Thiên Chúa để khỏi bị tiêu diệt! Dù Đức Giêsu biết lúc ấy các đối thủ gia tăng quyền lực để bắt Ngài mà giết đi, nhưng chưa đến giờ Ngài cho phép, thì chúng không thể ra tay (x. Ga 7,1-30: Tin Mừng).
Khi Đức Giêsu cho phép kẻ ác tra tay bắt Ngài, vì Ngài muốn làm ứng nghiệm Lời Kinh Thánh đã nói về số phận của Ngài, để hy vọng người ta nhận ta Ngài là Thiên Chúa đến cứu độ loài người:
 Ta hãy gài bẫy hại tên công chính,vì nó chỉ làm vướng chân ta, nó chống lại các việc ta làm,trách ta vi phạm Lề Luật, và tố cáo ta không tuân hành lễ giáo. Nó tự hào là mình biết Thiên Chúa,xưng mình là con của Đức Chúa. Vì nó sống thật chẳng giống ai, lối cư xử của nó hoàn toàn lập dị. Nếu tên công chính ấy là Con Thiên Chúa, hẳn Người sẽ phù hộ và cứu nó khỏi tay địch thù. Ta hãy hạ nhục và tra tấn nó, để biết nó hiền hoà làm sao, và thử xem nó nhẫn nhục đến mức nào. Nào ta kết án cho nó chết nhục nhã, vì cứ như nó nói, nó sẽ được Thiên Chúa viếng thăm.” Đúng là sai lầm của phường vô đạo” (Kn 2,12-13. 15. 18-20: Bài đọc).
Quả thật, tác giả sách Khôn ngoan đã diễn tả cách sống Đạo của Đức Giêsu như một kẻ điên khùng, chỉ vì muốn chết cho Chân Lý. Đó là dấu ấn chắc chắn cho giá trị việc Ngài làm và Lời Ngài nói, đem lại sự sống hạnh phúc vĩnh cửu cho loài người, mà người ta không thể tìm được nơi đâu ngoài Chúa Giêsu Phục Sinh (x. Cv 4,12), để rồi nhờ, với, trong Ngài, cùng đi trên đường phục vụ dưới ánh sáng Lời Chúa soi dẫn. Thánh Gioan nói: “Ai nói mình ở lại trong Chúa, thì phải đi trên con đường Đức Giêsu đã đi” (1Ga 2,6), có nghĩa là đi con đường sống Đạo mà thế gian cho là điên khùng. Vì thế triết gia Kierkegaard nói: “Làm một Kitô hữu mà không có chút điên khùng thì không phải là Kitô hữu chính danh”. Phải sống Đạo “điên khùng” như Đức Giêsu, mà những kẻ chủ mưu giết Ngài đã nói tiên tri: “Thà giết người này (Đức Giêsu) để cho mọi người được sống, chẳng thà mọi người phải chết” (Ga 11,50).
Khi ta phải đối đầu với những kẻ gian ác, muốn được thêm nghị lực ta chỉ có cách đến dự tiệc Thánh Thể và nhìn lên Đức Giêsu Thập Giá mà cầu xin: “Chúa gần gũi những tấm lòng tan vỡ, cứu những tâm hồn thất vọng ê chề. Người công chính gặp nhiều nỗi gian truân, nhưng Chúa giúp họ luôn thoát khỏi. Xương cốt họ đều được Chúa giữ gìn, dầu một khúc cũng không giập gãy. Chúa cứu mạng các người tôi tớ,ai ẩn thân bên Chúa không bị phạt bao giờ” (Tv 34/33,19-23: Đáp ca). Và chỉ khi dự Lễ, ta mới được trực tiếp nghe Lời Hằng Sống Chúa Giêsu công bố (x. Dt 1,1-2), vì “người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi Lời miệng Thiên Chúa phán ra” (Mt 4,4b: Tung Hô Tin Mừng).
Trong một xứ Đạo nọ, có thằng Tèo bản tính thích chọc ghẹo người khác lấy làm đắc thắng. Lần kia, nó thấy một bà đi chợ về ngang qua Nhà Thờ, bà có thói quen ghé vào viếng Chúa và cầu khẩn trước tượng Đức Mẹ. Tèo thấy bà chăm chú cầu nguyện, nó cũng rón rén bước vào đứng đằng sau mà bà không hay biết, đang lúc bà lẩm bẩm cầu xin khấn vái. Tèo lớn tiếng gọi giật:
-               Bà kìa, bà kìa, nhìn đi, Đức Mẹ đang cười với bà đó. Đó, đó…
Bà kia quay lại hỏi:
-               Đâu cậu?
-               Đó đó, bà nhìn kìa, Đức Mẹ đang cười đó, ô bà thật là người có phúc.
Bà kia gật đầu:
-               Ờ ờ, đúng rồi, đúng rồi, con cám ơn Mẹ.
Thế là bà chạy về loan báo tin vui ấy cho cả xứ biết, mọi người ùn ùn kéo nhau đến Nhà Thờ để được chứng kiến phép lạ! Cha Sở thấy người ta kéo đến Nhà Thờ quá đông, ngài tìm hiểu, và biết được chính thằng Tèo loan báo tin đó đầu tiên. Ngài gọi Tèo đến và tra hỏi:
-               Đức Mẹ cười con nhìn thấy trước hay bà kia?
-               Thưa, cả hai người cùng thấy.
Cha Sở cho gọi người đàn bà đó vào và hỏi:
-               Bà thấy phép lạ trước hay thằng Tèo?
-               Dạ thưa cha, thằng Tèo thấy trước nó bảo con.
Thế là cha Sở hiểu ngay rằng thằng Tèo vẫn bày trò chọc ghẹo người ta, nên ngài nói với Tèo:
-               Bây giờ con theo cha ra Nhà Thờ, cha để cuốn Sách Thánh trên bàn thờ, trước mặt Chúa có cha chứng kiến, con phải đặt tay trên Sách Thánh thề điều con đã chứng kiến là sự thật. Nếu con thề gian, Chúa sẽ phạt con chết gục ngay dưới bàn thờ!
Tèo tái mặt phải theo cha Sở ra Nhà Thờ, sau khi ngài mặc áo Các Phép, đặt cuốn Sách Thánh lên bàn thờ và đốt nến đặt hai bên, rồi ngài nói:
-               Bây giờ con đặt tay lên và thề.
Tèo run rẩy thưa:
-               Dạ con xin lỗi cha Sở, con nói xạo để chọc bà cụ đó thôi!
Quả thật, kẻ sợ chết là đứa nói láo!
Vậy chỉ có ai nói sự thật mà chấp nhận chết, người đó mới thực giống Chúa Giêsu Thập Giá, để được cộng tác với Ngài, làm hoàn hảo Hy Tế Ngài thiết lập (x. Cl 1,24). Và khi đã cùng chịu đau khổ với Ngài, thì cũng được đồng hiển trị với Ngài (x. Rm 8,17; 2Tm 2,11-12).
THUỘC LÒNG
Thà một người phải chết để cho mọi người được sống, chẳng thà mọi người phải chết (Ga 11,50).
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH